Tên truyện - Hồi kếtTác giả - Trúc MyThể loại - Fantasy, Romance, AngstLời từ tác giả - Câu chuyện được lấy bối cảnh ở châu Âu thời xưa, trên những địa điểm và những con người không có thật trong sử sách, kể về hy vọng và khao khát tưởng chừng rất đỗi bình thường nhưng lại không thể nào có được.(Truyện còn được đăng tải trên Wordpress của mình blurianrose.wordpress.com)…
Tết là dịp để mọi người trong gia đình sum họp, dẫu có trong hoàn cảnh nào, dù khó khăn hay cực khổ, chỉ cần có người thân ở bên, cùng nhau ngồi bên mâm bánh, nói với nhau lời chúc tốt đẹp đầu năm. Thì dù cho sau đó có khó khăn gì phải đối mặt, nỗi đau nào bất ngờ sẽ đến, chúng ta cũng không tiếc nuối vì tháng ngày chúng ta đã bỏ quên. Bởi vì chúng ta vào giây phút hạnh phúc nhất đã từng biết trân trọng.…
OhmPaWat 21t là chàng trai ngốc và đã yêu thầm Nanon người làm trong nhà Ohm vì tai nạn xe năm xưa nên đã như 1 đứa con nít 10t Nanon vô tình bị những tên côn đồ ức hiếp hên lúc đó có bame của Ohm vô tình đi ngang và cứu thoát nên Nanon đã cảm kích và mang ơn nên đã vào gia đình của Ohm để làm giúp việc riêng cho nhà Ohm Nanon đã được 20t bame mất từ lúc Nanon chỉ mới 5t…
nó và hắn : hai thế giới khác nhau, tình cờ gặp nhau, và đem lòng iu thương nhau. nhưng chuyện tình cảm ko bh đơn giản như thế. họ bắt đầu xảy ra mâu thuẫn. liệu tình cảm của họ đi đến đâuu?????~> truỵên này là bộ truyện viết đầu tay của mk nhannnn. các pạn đọc và cho ý kiến ạ…
| Tập Truyện Ngắn - Tản Văn |ĐI GIỮA ĐỜI NGƯỜITác giả: Lạc Mỹ Xuyên Thu***Đời người... đời người...Cuộc đời của mỗi người đều là một câu chuyện.Có thể là một câu chuyện nhạt nhẽo, cũng có thể là một câu chuyện đầy niềm vui, và đôi khi là một câu chuyện chứa đầy nước mắt và chiêm nghiệm.Tôi là một vị khách, vô tình bước qua đời họ. Tôi trông thấy, tôi thấu cảm, và tôi viết.Viết nên một câu chuyện, câu chuyện về đời người. ...Đi trên đôi chân, lãng du miền đất kháchGiữa chốn hoa đèn, tĩnh lặng phút suy tưĐời người như gió, thoảng qua dòng hồi tưởngNgười của đời người, thấu cảm và ưu tư...Tiếng ai gọi về trong ký ứcVọng bên tai điệu hát ân tìnhHoài niệm một thời tà áo trắngThu sang còn nhớ một bóng hình.Tiếng Vọng Hoài Thu - bao gồm những cảm xúc nhẹ nhàng, những tình cảm sâu lắng trong tâm trí mỗi con người không thể nói ra.Mỗi câu chuyện là mỗi số phận mảnh đời cô tịch trong mỗi nhân vật.Giống như đối với mỗi đời người chính bản thân đều là nhân vật chính.Sẽ có những tình cờ... sẽ có những khó khăn... sẽ có những cảm xúc chân thực trong cuộc sống.Tựa như Hoài Thu!Hoài trong hoài vọng, thu trong mùa thu.Hư vô không thực, lại như luôn tồn tại trong tâm hồn của con người.***Gió mang một chút ấm áp thổi về với thời gian...Để tồn tại dư âm nỗi nhớ còn sót lại.-Hoài Thu-…
Hạnh phúc có chăng là cảm nhận sự ấm áp...Hạnh phúc là khi ta cảm nhận sự yêu thương...Hạnh phúc là sự thỏa mãn ham muốn của bản thân mình...Hạnh phúc là một điều gì đó xa vời tồn tại trong cảm xúc...... Và có chăng hạnh phúc là được sống, được yêu thương hay đơn giản là được... mỉm cười!?Hạnh phúc! Có đôi khi chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, giống như cuộc đời con người, vẫn mãi chỉ là những hạnh phúc thoáng qua, có khi không thật nhưng lại khiến cho người ta hoài niệm...…
"Em từng nghỉ chỉ cần đi ngược hướng gió có thể thoát khỏi nỗi đau"...Nhưng không ngờ nơi cuối con đường gió thổi, lại là anh. Mai Ngọc Phương cô bé 12 tuổi,mất mẹ ,không nhà ,không cha,lang thang giữa những bãi phế liệu để sống sót từng ngày Nguyễn Việt Hưng một chàng trai 16 tuổi lạnh lùng và cô độc,lớn lên trong sự ruồng bỏ của cha mẹ,bám víu cuộc sống bằng những đồng ve chai. Hai mảnh đời tưởng chừng chẳng liên quan,lại tìm thấy nhau giữa thế giới đầy rác rưỡi ở nơi mà xã hội lãng quên. Bằng một cách nào đó cô được nhận nuôi bởi một chàng thiếu niên chưa thật sự lớn.Duyên phận của cả hai kể từ đó bị ông trời chói chặt không cách nào cắt ra được . Cô gặp anh khi anh chỉ mới là chàng thiếu niên 16 tuổi ,anh gặp cô khi là cô bé 12 tuổi ....…
Đây là câu truyện đầu tiên mình viết và nói về cuộc sống của một cô học sinh đang cảm thấy mọi việc xung quanh mình dần trở nên vô vị,cô ấy muốn kể lên câu chuyện của bản thân mình mong nhận được sự quan tâm, chia sẻ và khích lệ về cuộc sống của cô ấy đang trãi qua.Một cuộc sống mà mình cũng không biết diễn tả làm sao, bình thường như bao người, hay là nó có thể vui vẻ hoặc là mang một chút cảm xúc gì đó.Mình cũng ko rõ nữa nhưng mà mong mọi người thích nó, có thể đọc để giết thời gian hay là cảm thấy mình thật sự cần một lời động viên vì cuộc sống đang trong tình trạng vô vị, bế tắc hay muốn tìm người để chia sẻ, đồng cảm thì mình rất sẵn sàng. Mặc dù có thể mình không phải là người giàu ngôn từ ,văn thơ và cũng không giỏi thể hiện cảm xúc nhưng mình có thể cảm thông và chia sẻ cho bạn một phần gì đó cũng được. Nếu mọi người đang cần được chia sẻ thì một người nào đó lắng nghe câu chuyện và tâm sự cùng bạn thì cũng tốt hơn đúng không. Mình mong có thể nhận sự ủng hộ và tin tưởng để có thể tâm sự cùng mọi người.…
"A...biển kìa, chạm vào nó chắc sẽ tuyệt lắm. Nhưng mà nhé, tôi... không thể""Tại sao?""Vì nếu như thế, kí ức của tôi...sẽ quay lại mất"Không phải là một câu chuyện bi đát hay ngọt ngào như những bài hát cổ tích. Chỉ đơn giản là cuộc đời tôi, không cho phép tôi được sống một cách bình thường. Cơn gió kia, bầu trời kia, tia nắng kia, bài hát kia, hay cả, mặt biển kia, tất cả, tất cả chỉ là phù du mà thôi, nếu ngày nào đó, có ai đó, chỉ đơn giản là gọi tên chúng-những kí ức của tôi, thì tôi sẽ thấy được phép màu. Thật đấy! Nhưng, nếu thấy được phép màu, thì kí ức sẽ quay lại, nếu chạm được vào phép màu, thì kí ức quay lại mất!…
°•Tập Tản Văn•°Những Lá Thư Không Bao Giờ Gửi...Tác giả: Lạc Mỹ Xuyên ThuThể loại: Tản văn, tùy bút♤♤♤Giới Thiệu♤♤♤Cuộc đời con người đôi khi mơ hồ như màn sương sớm, chúng ta mãi mãi không thể biết điều tồi tệ gì sẽ đến với ta ở phía trước... Và rồi thì chúng ta cũng phải đi, có đi rồi, chúng ta mới nhận ra ta còn rất nhiều điều cần học, ngã rồi, chúng ta mới học được cách đứng lên... Nhưng có đôi khi, chúng ta cũng phải mệt mỏi, còn có quá nhiều chông gai phía trước mà điểm dừng của nó mãi mãi chẳng bao giờ có. Cho đến khi chết, chẳng có một điểm dừng nào cả, linh hồn chúng ta sẽ lại phiêu linh, và rồi tự hỏi, liệu rằng kiếp sau, chúng ta có được hạnh phúc?!Vậy nên, hãy cứ sống cho hiện tại, hãy cứ yêu thêm một chút khi còn có thể, hãy học cách trân trọng những gì đang có, và đừng tiếc nuối quá nhiều khi đã mất đi, vì chính chúng ta đang học cách buông bỏ những gì không thuộc về mình, học cách nắm lấy những điều ta đáng được nhận...Hãy sống cho hôm nay, mặc kệ ngày mai là bão tố...Hãy giữ lại những kỉ niệm và buông bỏ quá khứ đi. Vì kỉ niệm là để nhớ, còn quá khứ, đôi khi chẳng thể nào quên... đừng học cách quên đi điều gì cả, mà hãy học cách buông bỏ và xem nó là động lực để tiếp tục con đường phía trước...Hãy cho chính bạn... một cơ hội để sống!…
Trong cõi trần thế mấy ai có thể tránh được kiếp luân hồi, ai thoát khỏi "thất tình lục dục" Hai ngàn năm trước... Ba người Tinh Hàn, Bạch Huân và Kế Phong họ là linh quân canh giữ Phách Băng Linh - nơi xoay chuyển luân hồi lục đạo. Sự xuất hiện của Sát Tinh Luân làm thay đổi mệnh cách tam giới khiến thần, nhân,yêu đi vào lục đạo luân hồi. Mang trọng trách tìm ra lục giới thần khí dùng linh lực phong ấn tiên kiếp chúng sinh, cứu lục giới thoát khỏi sinh kiếp luân hồi. Nhưng rồi biến cố lại xảy ra khi ba người họ đang trên đường đi tìm thần khí, Nguyệt Lão nhân gia vô tình làm đứt sợi chỉ hồng giữa Bạch Huân và Tinh Hàn, số mệnh khiến Kế Phong nảy sinh tình cảm với Tinh Hàn. Dục niệm hình thành khiến họ sinh ra mang mệnh cách " tham, sân, si". Đưa ba người vào hoàn cảnh "vạn kiếp bất phục". Họ mang mệnh cách của kiếp này đi vào lục đạo luân hồi. Hai ngàn năm sau... Tinh Hàn - Du tứ tiểu thư con gái Trấn Quốc Đại Tướng Quân của Đại Thục Quốc, mang mối thù giết cha diệt tộc khuất nhục tiến cung chờ thời cơ báo thù. Bạch Huân - Bình Huân Vương của Đại Thục Quốc, từ nhỏ đã tỏ ra nhu nhược dưỡng bệnh trên Trường Sinh Sơn Cốc không màng thế sự nhưng thẩm sâu trong đó là kế hoạch kinh tâm hãi tục khiến người người kinh hãi. Kế Phong - Thái tử của Khánh An Quốc từ nhỏ đã sớm nhiếp chính, là vị hoàng đế "bù nhìn" trong mắt người đời. Sự thù hận của Tinh Hàn, nỗi tham vọng của Bạch Huân và mối tình si của Kế Phong liệu có thật sự hóa giải được…
Truyện tập tiếp theo của Lần Đầu Rung Động Thật Sự của LcMyKingLc do bị quên nick nên đã dùng nick này để viết truyện tập 4 sẽ đọc ở đây.1,2,3 là ở bên kia nhá (níck củ) đón xem nào…