Năm sáu tuổi, tôi trở thành búp bê sống của Bạch Sư Tử - được anh chăm chút từng li từng tí, thay quần áo, chải tóc, thậm chí khóa lại bằng xiềng xích, trở thành món đồ chơi riêng của anh.Đến năm hai mươi hai tuổi, Sư Tử lại biến thành một kẻ thất thế, chủ động đeo vòng cổ dâng đến tay tôi, khẽ cọ vào người tôi, ánh mắt đầy lệ thuộc:"Yết Yết, anh ngoan mà."…
7 ngày trong group chat của bọn trẻ trường mầm non hoàng đạo có gì ?• bọn trẻ này rất rất tục, ai không hợp khẩu vị xin tránh giúp. tác giả rất mỏng manh, không chịu được lời nói nặng.• phi logic, rất phi logic.…
thật kỳ diệuwarning: đất diễn có thể không đềuミ lưu ý trước khi nhảy hố thì các bạn cần biết truyện mình viết chủ yếu để xả hơi, thích viết lúc nào thì viết, truyện cũng ko có cao trào hay những cú lật bánh xe này nọ. truyện mình nó bình bình như cái cách bạn lê lết từng ngày thôi. nếu đọc được thì đọc còn không thì coi như gặp nhau là đã có duyên rồi ( ⌯᷄ ·̫ ⌯᷅ก )cảm ơn rất nhiều! 𐐃 ·̫ 𐐃05.09.2022. 21.09.2023dtlewis ak thỏ…
Giữa phố thị phồn hoa, có một nhóm người đứng lên chống lại mọi tội ác trong bóng tối, để bình minh một lần nữa soi rọi khoảng trời thiện lương.Đem lòng yêu từng nếp nhà, từng con ngõ trong thành phố, Sở Cảnh sát Thịnh Nam quyết dâng trọn tuổi xuân - từng chút một khôi phục niềm tin của người dân khi sự tuyệt vọng xâm lấn.Những con người nhỏ bé, vô danh, nhưng miệt mài chong đèn cho công lý và tình yêu sáng mãi."Nhân tính dẫu có bao nhiêu phần thối nát, thì lòng người vẫn ấm áp triền miên."- 晟楠警务处。…
Đồng hồ cổ từng nhịp tích tắc, kim bạc chậm rãi xoay qua, năm tháng của chúng ta, những nuối tiếc ấy...Liệu có thể quay lại?Thật ra tôi biết mỗi người đều có một khoảnh khắc nuối tiếc khi còn trẻ. Chúng ta vô tư, đơn thuần nhưng cũng non dại. Trước những lựa chọn, những tình cảm thanh xuân, trước cả ước mơ và tương lai phía trước đều từng do dự, e ngại tiến bước. Ai mà chưa từng trải qua cơ chứ?Tôi cũng vậy...Có những nuối tiếc không thể vãn hồi được nữa, chỉ còn cách thông qua trí tưởng tượng của chính mình, hiện thực hóa mong muốn nhỏ bé ấy bằng câu từ.Tôi hối hận rồi, rất nhiều...Mong bạn nếu đọc được câu chuyện này sẽ không như thế.Hãy trân trọng tháng ngày ngắn ngủi còn lại của mùa xuân cuộc đời. Đừng than thở mệt mỏi, đừng ngại nắng ngại mưa, đừng tính toán thiệt hơn. Có những phép tính khi hoàn thành rồi sẽ nhận ra kết quả chẳng còn ý nghĩa gì nữa bởi vì ý nghĩa đó chỉ dành cho một thời điểm thích hợp mà thôi.Cầu mong bạn sẽ sớm nhận ra thời điểm đó để nắm chắc lấy nó, đừng như cánh hoa phượng vuột khỏi tay không thể bắt lại được nữa...…
tui không dám chắc cái textfic này có gì hay ho mới lạ hơn so với rất nhiều textfic khác trên watpadnhưng nếu bạn muốn nghe một đoạn hội thoại drama có vẻ người lớn và thực tế hơn thì ghé qua nhécâu chuyện của những con người chưa trưởng thành chuẩn bị bước vào đời...…
2000 năm Một thời gian khá dài đủ để Nhân giới quên đi sự tồn tại của Thiên Giới và Ma giới Nhưng... Số mệnh có để yên để hận thù đi vào quên lãng? Khi mối quan hệ đang dần được xây dựng Liệu nó có đủ mạnh để những con người đã được tái sinh kia xóa bỏ hận thù? Tình yêu, tình bạn giữa họ có thể chống lại số phận của chính mình???…