Thanh xuân của bạn đã từng động lòng vào 1 người nào đó chưa ? Tôi đã từng động lòng một người con trai trên Nhất Thiên . Có thể tình yêu sẽ mang lại sóng gió cho bạn , nhưng bạn có dám từ bỏ sóng gió , quên đi những lổi lầm xưa để cùng nhau đi tìm lại hạnh phúc đã mất ở tuổi bồng bột ? Tôi thì dám đấy Thanh xuân tôi từng mang tên anh và bây giờ vẫn như thế ...…
Để nói rằng tình yêu Tuổi học trò là tình yêu đẹp nhất ! Bởi ở đó có sự hồn nhiên , Trong sáng , Không có sự lợi dụng , Không có vụ lợi như tình yêu trưởng thành , hiện đại ! Vì đầu tay nên chuyện không hay và có hơi lủng củng từ ngữ dùng chưa được sắc sảo như các tác giả khác nhưng mong các bạn nhận xét giúp mình để mình có kinh nghiệm ! cảm ơn các bạn…
"con kia! lại đây"- mặt cậu hầm lại. "cậu.. cậu gọi em"- nó run sợ không dám nhìn cậu. cậu áp sát nó vào tường, một tay dần lên tường để nó không chạy được, áp sát mặt mình đến gần mặt nó, nó run sợ nhưng cũng chẳng thể chạy, nó nhấm mắt lại chờ đợi đều gì đó..... "A......." tiếg nó phát thanh vang khắp khu hành lan.....…
Cuộc sống đôi khi phải chấp nhận, có thể người mà cô yêu nhất sẽ không thể ở bên cô cả đời. Quá non trẻ để hiểu thế nào là trọn đời, nhưng cô hiểu yêu anh là đã yêu hết tận tim can để dùng cả một đời.…
Cuộc sống vốn không công bằng , hãy tập quen dần với điều đó. Vâng dẫu biết là vậy nhưng tim vẫn đau, nước mắt vẫn rơi trong âm thầm lặng lẽ. Một câu hỏi luôn đặt ra trong cô:"SỐNG SAO CHO VỪA LÒNG THIÊN HẠ..?"…
nguồn convert:wikidich.comthể loại: mau xuyên , hiện đại , nữ phụ , xuyen nhanh , hệ thốngTác giả: Đường Bất LậnNguyên văn 1V1, chỉ là nhân vật chính trước đó không biết, nên các nàng cứ yên tâm nhảy hố!]Ngay từ lúc mới sinh ra thì Tô Quỳ đã là một thiên kim tiểu thư vừa có tiền vừa có quyền,tới khi lớn lên thì lại bị bạn trai phản bội. Vì vậy cô quyết chỉnh thân bại danh liệt đôi cẩu nam nữ kia! Tuy nhiên, chó khẩn cấp cũng có thời điểm nhảy tường, cho nên cô chết..."Đinh! Chúc mừng người chơi khởi động hệ thống nữ phụ buộc định cùng với hệ thống hay không?" Về sau nữa, Tô Quỳ bắt đầu trải qua quá trình từ từ ngược tâm nữ chủ.Ps: Chú ý, bản văn xuất hiện các cực phẩm mỹ nam, ngươi muốn mẫu người thế nào? Trung khuyển? Quỷ súc? Băng sơn? Ngạo kiều? Không vấn đề, không keo kiệt, toàn bộ sẽ thỏa mãn ngươi! ( truyện này mk edit từ chương 150 theo ý hieu của mk , với mục đích đọc offline thui , nen sẽ không mượt đk như mấy bạn đã có kinh nghiệm , hy vọng sẽ ko bị mn ném đá ạ)😘😘😘Nếu các bạn muốn đọc những chương trc co thể vào watpat của b tên là HinaloveBB Chúc mn đọc truyện vv❤️❤️❤️…
Tôi mệt mõi với tình yêu , xã hội , ngay cả bản thân tôi ... tôi nghĩ sẻ không ai cảm hoá được trái tim đã đóng băng của tôi ... nhưng không ngờ anh đã bước vào cuộc sống của tôi , cảm hoá trái tim tôi và cho tôi biết thế nào là tình yêu thật sự...…
Cô- một Hàn Băng Băng lạnh lùng (tính lạnh không khác gì tên) khó đoán nhưng trong tâm lại là một người cô đơn , và cũng là một cô nhi ,từ nhỏ đã chẳng biết tình thương là cái gì. Anh- một Hoàng Thanh Phong lạnh lùng, là người thừa kế của tập đoàn Hoàng Gia, là một con người tài giỏi , từ nhỏ đã được bố mẹ cưng chiều muốn gì được đấy . Hai con người , hai hoàn cảnh khác nhau, hai gia cảnh khác nhau nhưng con tim lại chung nhịp đập? Liệu hai con người đó có thể đến được với nhau hay kết cục là xa cách? Hãy đón chờ nhé !****************************Nè ở đây thì mk xin nói với mấy bạn đã , đang, có ý định mang truyện của mk sang nơi khác thì vui lòng để nguyên cho mk cái tên t/g :ICE và đừng cắt xén hay thêm mắm thêm muối vào truyện của mk nhé vì đây là đứa con tinh thần của mk nên nếu mấy bạn đem đi nơi khác với ý định quảng bá thì mk rất cảm ơn nhưng mang đi chỗ khác với ý định ăn cắp truyện thì mk xin mất bạn có tình người chút mà bỏ qua cho đứa con của mk nhé ! Thanks…
kể về cuộc tình trải qua rất lâu thì 2 người mới về lại bên nhau .quyên 14tuổi gđ sinh ra trong gđ bình thường từ nhỏ luôn có ý chí vươn lên trong cuộc sống két ai đụng vao gđ mình và người mình yêu. vân là 1 cô bé năng động vui vẻ với mn 15t gđ khái giả. vân luôn chờ quyên người con gái đầu tiên vân thương đến vậy.…