PNTT 1336 1346
…
☆〜(ゝ。∂)「おはいよお」Chào mừn nọi người đến với túp lều bé xíuuuuuuu của em :3…
Vào ngày được sắp đặt kết hôn với Đại Công tước Guiller, người đáng sợ trong lời đồn. Estelle đã hét lên."KHÔNG! Mình thậm chí còn chưa có mối tình đầu nữa mà!"Ngay cả người bạn đời của cô, Đại công tước Guiller, có tính cách lạnh lùng và là một người đàn ông đáng sợ và khát máu. Những người ở phía Bắc luôn thẳng thắn và bảo thủ.Mình không muốn bị lạnh!Mình càng căm ghét những thứ đáng sợ hơn!Tuy nhiên, không thể tránh khỏi một cuộc hôn nhân đã được định đoạt. Cuối cùng, một ngày nọ, cô buộc phải chuẩn bị kết hôn với Đại công tước phương Bắc đáng sợ,Estelle gặp được một người đàn ông đẹp trai, ấm áp và thân thiện như ánh mặt trời. Khuôn mặt điển trai, tính cách dễ thương cùng làn da nâu rám nắng. Nếu từ "lãng mạn" là một con người, nó sẽ giống anh ấy.'Thật tuyệt vời biết bao khi kết hôn với một người đàn ông thế này?' Cô thở dài. Sau khi chia tay người đàn ông đó, cô phải chuẩn bị cho đám cưới để trở thành vợ của một kẻ đáng sợ mà cô thậm chí còn không biết mặt.Đúng lúc đó, ánh mắt cô chạm phải người đàn ông đang nhìn cô. Người đàn ông mỉm cười tinh nghịch với cô bằng đôi mắt đen thân thiện. Mặt Estelle đỏ bừng, cô cúi đầu. Không có gì để hỏi anh, cô nói ra điều mình nghĩ trong đầu."Nghĩ lại thì điều gì đã đưa ngài đến thủ đô?"Anh ngậm miệng lại một lúc và hơi phồng má. Dường như anh đang nhịn cười."Tôi sắp kết hôn. Tôi đến để mua nhẫn cưới cho vợ tôi ".Sao chứ?Cô cảm thấy hơi choáng váng như bị một thứ gì đó đập vào đầu.…
- Trong lòng tớ, bầu trời và cậu rất giống nhau. Bầu trời màu xanh và áo cậu cũng vậy. Xanh da trời, chính là hòa bình, đúng không? Còn cậu, chính là bình yên của tớ.Cùng là một màu xanh, nhưng xanh da trời lại dịu dàng yên ả. Còn màu xanh trên quân phục người lính, lại là màu xanh cháy bằng cả tuổi đời của một con người, là mồ hôi, là nước mắt, là cả màu máu của sự hi sinh. Màu xanh ấy, mới chính là màu xanh của bình yên.Truyện lấy cảm hứng từ câu nói "Nguyện tay phải nghiêm chào Tổ quốc, tay trái nắm tay em." Tớ chỉ muốn viết một câu chuyện nhẹ nhàng về tình yêu của một cô gái bình thường với một anh chàng bộ đội. Đây cũng là một trong những ước mơ nhỏ bé của tớ. :)))Truyện tớ viết theo cảm hứng, để thỏa trí tưởng tượng, mọi người góp chút ý kiến cho tớ nhé. Tớ cám ơn.…
Những dòng cảm xúc về tình yêu...trích dẫn hay từ các status buồn và ngôn tình...…
-"Nếu có ai hỏi tôi rằng tôi yêu cô ấy nhiều thế nào, tôi sẽ trả lời rằng tôi yêu cô ấy như những ánh sao kia, có thể không nhìn thấy nhưng chúng không bao giờ biến mất."-"Anh không mang dáng vẻ người đàn ông lí tưởng trong mơ của em. Nhưng anh là người khiến em tình nguyện đánh đổi tuổi xuân để theo đuổi."-"Em còn nhớ rõ bầu không khí mập mờ lúc ấy, ánh mắt tựa như muốn tuyên bố chủ quyền. Thế nhưng hóa ra lại chỉ là một giấc mơ, không hề có đoạn kế tiếp."…
Góp ý dùm ta phát , chả biết có ai góp ý không nhỉ .... đợi..... vẫn đợi... đợi ... forever đợi…
Ngư nào bơi vào thì nhớ đớp mồi a…
Có thể lấy để up lên face…
Các cậu bắt tay viết truyện, chống cằm nghĩ thầm "chà, em nó sẽ được chú ý lắm đây" nhưng khôngggg!Văn phong không quyết định tất cả, cái chí mạng để người đọc quyết định dành thời gian ấn vào đọc truyện của cậu chính là TÍNH THẨM MỸY đó ạ (aka cái bìa đẹp)Chào mừng các author trên mảnh đất màu cam rộng lớn này tìm tới AntiBulletTeam để rinh về cho các tác phẩm của mình một chiếc bìa xinh. Chúng tớ sẽ không làm các cậu thất vọng đâu.…
Một vài câu chuyện tâm trạng mỗi khi buồn…
Quá trình trở thành phi công của chàng trai trẻ tên Kang Daniel…