Vọng môn thứ nữ 6-2
Phần 6-2…
Phần 6-2…
♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡…
Phần 3…
Một câu chuyện nhẹ nhàng giữa hai chàng trai từ lúc còn là học sinh cho đến lúc trưởng thành....:)) Hình TaeKook nhưng truyện không liên quan đến họ nha....:)) Xin thưa lần đầu viết là lần đầu....đừng ném đá...đau...:((…
Nàng là một ngôi sao nổi tiếng. Trong một vụ tai nạn xe hơi nên nàng đã xuyên không vào cơ thể của một cô nàng cửu vĩ đang đem lòng yêu vị thái tử của Tiêu Quốc…
Mẫu sau này may…
Hắn là thượng thần cao cao tại thượng, y là kẻ mang trong mình sát tính ngàn năm............Hắn là Tướng quân uy vũ, y lại chỉ là một thư sinh yếu đuối...........Hắn là người mang trong mình thâm thù đại hận, y là thiếu gia hương chủ tính tình nghịch ngợm...Hai con người, hai số phận dường như không liên quan, vẫn như cũ vướng vào lưới tình luẩn quẩn..........Trải qua bao hỉ nộ ái ố, sinh lão bệnh tử.............Ai nợ ai ?Ai chờ ai ?…
Kỷ Khanh Khanh đi tới đường cùng, vào giây phút khó khăn nhất nhặt được một hệ thống. Hệ thống nói cho cô biết, Lục Lệ Hành - Người sở hữu gia tài bạc tỷ sắp gặp đại nạn. Chỉ cần cô ở bên anh, thì sẽ nhận được di chúc kếch xù.Lục Lệ Hành toàn thân bệnh nặng, vào giây phút hấp hối nhận được một hệ thống. Hệ thống nói cho anh biết, Kỷ Khanh Khanh trẻ tuổi xinh đẹp, sức sống mãnh liệt, ở bên cô ấy, anh có thể sống sót.Kỷ Khanh Khanh mang tâm trạng vui vẻ mong chờ đi tới trước giường bệnh Lục Lệ Hành.Lục Lệ Hành tỉnh.Di sản bạc tỷ của Kỷ Khanh Khanh bay theo gió.Nguồn: https://chichu250710.wordpress.com/dang-edit-nu-phu-muon-lam-qua-phu/Mình lưu về để đọc off thôi -(…
Tên truyện: Thực Chỉ Hoạ Phong (tạm dịch: Ngón Tay Trỏ Vẽ Gió)Tác giả: Hoa Phong NhanThể loại: Đam mỹ, 1x1, huyền huyễn, sủng, ngược, trước ngược công sau ngược thụ, sắc, HEVân Lung Ngân là ma vương ma giới, tính tình hắn nửa lạnh nửa nóng. Ma vương thì thế nào? Chẳng qua cũng chỉ là cái danh xưng thôi, hắn cũng chẳng buồn để tâm.Vậy nếu như một ngày ma vương nhà ta đi tu tiên thì sao?Thế thì tại sao hắn lại tu tiên? hẳn là có uẩn khúc nào đó đi.Ngươi nghe, tiếng chuông du dương thanh tịch.Ngươi Xem, cây hoa hoè này vẫn trắng như hôm qua.Nước hồ đã thôi không gợn sóng.Ánh nắng đã thu lại màu sắc.Như ngươi và ta.Nhất bái thiên địa, một bái này dệt mộng lung linh.Trước tạ trời cao, đã cho ta và ngươi một đoạn duyên hồng.Cho ta giữa ngàn vạn người gặp được ngươi.Ta sẽ không buông bỏ ngươi.Nhất bái thiên địa.Yêu hận nàyTrở về với đất bụi.Bái quỳ đất này, cho hai ta một chốn tĩnh lặng.Xin hãy nhận lấy.Nụ cười trên môi ngươi.Hẹn kiếp sau...kiếp sau...gặp lại...(trích: Nhất Bái Thiên Địa [一拜天地])Ta luôn là cái bóng ở phía sau ngươi. Đôi khi cảm thấy chạm vào ngươi như chạm vào khối nham thạch nóng bỏng tay. Chỉ có thể nhìn mà không thể chiếm hữu. Ngươi như gió ngự trên tay ta. Tuy có được nhưng không thể chạm tới. Cố gắng đuổi theo chỉ để nắm được góc áo của ngươi, một chút thôi cũng tốt rồi. Nhưng chợt nhận ra càng đuổi theo thì ngươi càng đi xa. Đoạn tâm tư này chắc là sẽ không thành. Vậy nên ta chỉ đành ngắm nhìn ngươi lần cuối. Sẽ không còn là cái bóng theo sau ngươi được nữa.…
truyện nói về 2 người bạn thân điều yêu 1 chàng trai…