An Châu chuyện cũ
Tên gốc: 【玉露】安州往事Tác giả: 不窥园主人Trầm thuyền sườn bạn thiên phàm quá, bệnh thụ đằng trước vạn mộc xuân. -- Lưu vũ tích 《 thù yên vui Dương Châu sơ phùng tịch thượng thấy tặng 》…
Tên gốc: 【玉露】安州往事Tác giả: 不窥园主人Trầm thuyền sườn bạn thiên phàm quá, bệnh thụ đằng trước vạn mộc xuân. -- Lưu vũ tích 《 thù yên vui Dương Châu sơ phùng tịch thượng thấy tặng 》…
ahnsuhoxyeonsieunchoihyunwookxparkjihoonhình thức: one short - mỗi chương là một câu chuyện khác nhaunhận mọi góp ý, đóng góp cho truyện 🌷thanks for reading.…
Thể loại: Đam mỹ. Ngược tâm không ngược thân. Nhược ngốc thụ. Thẳng công. HE. Au: Robot chimte. Văn án: Mơ và tỉnh. So sánh một chút có thể dễ dàng biết được sự khác biệt.Mơ à, sẽ là một buổi sáng ấm áp, nắng lên trên ngọn cây tươi đẹp chan hoà. Hai người sánh buớc cùng đi dạo trên lề công viên, bên cạnh có hồ nước lấp lánh ánh nắng vàng. Một người nhìn người kia cười đầy ngọt ngào và hạnh phúc. Tỉnh thì sao, tỉnh mới biết ngoài trời làm gì có ánh nắng ấp áp, mưa tí tách tí tách rơi buốn tẻ. Một bóng một mình cô đơn ôm lấy chiếc gối ướt sũng nước mắt, chơi vơi níu lấy giấc mơ đẹp đẽ vừa rồi. Là cậu ta mơ, không có thực. Khác nhau đến như vậy, nhưng sao cậu vẫn không tin tưởng?…
Tác Giả: Đản Đản 1113Thể loại: Ngôn TìnhLần đầu tiên tôi nhìn thấy vẻ mặt xa cách, bình tĩnh của Trầm Dịch Bắc, trong mắt còn mang theo rất nhiều hối hận và đau lòng. Cố gắng lâu như vậy, hôn nhân của hai chúng tôi chỉ còn lại có vết thương. So với thân thể thì tâm hồn càng đau hơn. Cố gắng kìm nén nước mắt, tôi cười nói. "Bắc Bắc, em tha thứ cho anh.". Tựa như trước đây, mỗi lần quấy rầy anh, tôi vẫn gọi anh là không có cách nào để yêu, Bắc Bắc, em tha thứ cho anh, cho tới bây giờ, đây vẫn là người mà tôi yêu nhất.Tôi không có mong ước nào ngoài việc ở bên cạnh anh vĩnh viễn. Từng lời nói trước khi kết hôn vẫn xoáy trong đầu. Ngay lúc này, cả lúc hít thở cũng cảm thấy đau."Trời đã sáng, chúng ta chia tay thôi." Tôi đem mặt mình chôn thật chặt ở giữa đầu gối anh, lại một lần nữa hít hơi thở tươi mát của anh, cũng giống như mỗi lần trước đây lúc nào cũng không muốn rời xa hơi thở của anh.Một lần cuối cùng, một lần cuối cùng, hãy để tôi buông thả một lần. Nếu hai người vĩnh viễn là anh em thì thật tốt. Nếu tôi vĩnh viễn đứng ở vị trí vụng trộm yêu thương, không tới gần thì thật tốt. Chỉ nhớ kỹ tới nhau, không tiến lại gần, thật tốt.…
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , H văn , Chủ công , NPCơ Tử Xương là đặc vụ số một của một tổ chức đặc công quốc tế, mà còn kiêm nhiệm vai trò huấn luyện viên trưởng cho các đặc công mới được tuyển mộ. Tuy nhiên, cuộc đời và nhiệm vụ của Cơ Tử Xương bỗng chốc rẽ sang một hướng bất ngờ khi anh đụng độ một tổ chức bí ẩn chưa từng được biết đến. Điều khiến Cơ Tử Xương và cấp trên của anh kinh ngạc hơn cả là thông tin về thủ lĩnh của tổ chức bí ẩn này: người đó dường như cần phải uống tinh dịch của Cơ Tử Xương để duy trì sự sống.…
Nguồn: Lofter, weibo, afdian...…
seongje chết trẻ. kiếp trước gây hoạ nhiều quá nên kiếp này hắn biến thành một con chó, mang theo kí ức của kiếp trước cùng với lời nguyền đáng ghét. và bất ngờ, seongje gặp sieun sớm hơn hắn tưởng.đúng là điên rồ mà.•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•-•✩ project for seongsi ✩ happy ending✩ kí ức✩ định mệnh✩ trải qua hàng ngàn kiếp, tao vẫn sẽ luôn nhận ra mày và nhớ đến mày. ✩ thế giới lặp lại, người đã đổi thay. nhưng dù có trong thân xác của một người lạ lẫm, là hồn ma không thể nhìn thấy, hay là một chú cún thì cảm giác thân thuộc ấy vẫn còn đó.…
Mẫu truyện vui nhộn đáng yêu, chắc chắn là không có drama rồi..chắc vậy.🙄…
tuyển tập truyện bệnh hoạn biến thái công dài ngắn tùy tâm tình....…
Tác giả: 慢慢好郎君Nguồn: LofterSong trọng sinh, vô ngược, tư thiết như núiKhông mừng chớ nhập, cự tuyệt phân rõ phải trái…
lowercase / bối cảnh trường học / có chút hint allsieun<3…
đời trôi quá dài, mất emthời như đứng lại, ngó xem tôi đang lặng immột mìnhôm lấy hết cô đơn như trong đời ta. Thịnh Suy - chết trong em…
"Suy cho cùng là chúng ta không dám thẳng thắn với nhau. Đến cuối cùng nhận ra đã không còn kịp."Quen biết Trình Viễn Phong đối với Tần Vận không biết rốt cuộc là may mắn hay đau thương nhưng suy cho cùng hắn cũng là người mà Tần Vận yêu nhất. Nếu bảo Trình Viễn Phong tốt thì không đúng nhưng bảo hắn xấu xa thì cũng không phải. Đến cuối cùng vẫn có hai lựa chọn cho chúng ta quyết định. Muốn hắn cùng Tần Vận hạnh phúc hoặc muốn hắn ôm đau khổ dằn vặt một đời.…
Vào đọc nha.…
Tên gốc: 【润玉×邝露 续结局】故事又不是非要圆满Tác giả: 少女不睡懒觉Nguồn: LofterViết ở đằng trướcNhìn đến có người nói, chuyện xưa trung những cái đó ra không được người, bất quá đều là quần chúng ý nan bình thôi.Xác thật là. Cảm giác chính mình luôn là thiên vị những cái đó yên lặng bảo hộ lại không được bên nhau nữ tử, cảm thấy các nàng rõ ràng như vậy hảo, lại ở một đoạn tình yêu trung như vậy hèn mọn, hạ xuống ở bụi bặm, cho nên, muốn cho bọn họ ở bụi bặm trung khai ra một đóa hoa nhi tới.Câu chuyện này có ôn nhu, cũng có tiếc nuối, không biết các vị quần chúng nhưng sẽ thích?Bình thường dưới tình huống sẽ ngày càng, nhưng là có đôi khi tác giả sẽ lười, đỉnh nắp nồi chạyNhư vậy, chuyện xưa bắt đầu rồi ❤…
Đây là fic đầu tay chỉ muốn an ủi sau vụ drama của chớp, nơi để mọi người chữa lành, vẫn còn hơi non tay lắm nên thông cảm cho wink nha❤️…
Jinje và chuyện nhà với Bố lớn và Bố nhỏ của em. Em sẽ kể cho bạn nghe về gia đình ngọt ngào của em.Truyện đã hoàn.…
Bạch tuyết lấp bách dạHuyết lệ đoạn lương duyênThái dương xua hàn nhậtThiên mệnh nối hồng tơ.Hoàn thành: 2015…
Tác giả: 通微Nguồn: Lofter…
Truyện này không phải do tớ dịch , tớ chỉ chép lại thôi vì . Vì thấy wattpat ko có mà tớ lạ rất thích truyện này nên chép lại . Nếu rabbitlyn thấy bài viết của tớ thi cho phép tớ chép lại nhé ! Cảm ơn chuyển ngữ rabbitlyn.Trích đoạn một:Hoa Tự Cẩm nghe tấy sự thắc mắc của mọi người, cô thần bí cười:" Còn có thể vì sao nữa, nhỏ quá nên không đạt tiêu chuẩn."" Phụt." Vân Phàm phun hết cà phê trong miệng ra. Vân Phàm đẩy chuỗi ngọc châu pha lê ra u ám gọi một tiếng:" Anh Hoa."Giọng của Vân Phàm lộ ra sự lạnh lùng:" Tôi nhỏ nên không đạt tiêu chuẩn?" Hoa Tự Cẩm bày ra bộ dạng nghiêm túc:" Đạt tiêu chuẩn chứ."Vân Phàm:" Chỉ đạt tiêu chuẩn thôi sao?"Hoa Tự Cẩm:" Vô cùng đạt tiêu chuẩn, cực kì đạt tiêu chuẩn."Van Phàm:" Đạt tiêu chuẩn bao nhiêu?"Hoa Tự Cẩm sắp phát khóc:" Tổng giám đốc..."Vân Phàm không buông tha:" Vậy vì sao chúng ta lại chia tay?"Hoa Tự Cẩm:" Bỏi vì nhu cầu của anh quá lớn, nên tôi không đáp ứng được, mới chia tay."" Tốt." Vân Phàm nhéo mặt Hoa Tự Cẩm.…