Tên gốc: Cục Cưng Bé Nhỏ Ăn No ChưaTác giả: Phân Phân Hoà Quang Thể loại: Tiểu thuyết đam mỹ , cổ đại , xuyên không, sủng !! Mình chỉ chuyển ver để thoả niềm yêu thích với OTP, không nhằm mục đích chiếm đoạt công sức của tác giả hay editor !!…
Sau khi trở thành nô lệ tư bản nhiều năm Hạ Thược quyết định từ chức về quê dưỡng lão. Không ngờ mới mở mắt cô đã xuyên tới thập niên 60 thiếu ăn thiếu mặc lại còn được nguyên cái nón xanh đội đầu.Cô ngàn dặm xa xôi đuổi tới Quan Đông thì người ta lấy vợ có hẳn hai đứa luôn rồi. Gia đình hôn phu cũ sợ cô làm to chuyện nhanh tay giới thiệu mối mới cho cô. Đằng trai cao to đẹp trai may mắn không đen hôi lại còn có người thân làm lãnh đạo lớn, Hạ Thược yêu rồi. Nhưng gia đình hôn phu cũ không nói đằng trai lạnh lùng ngầu lòi này là boy phố ở quê anh, Hạ Thược rước được người về xong không chỉ giặt quần áo nấu cơm lại còn phải kiếm tiền nuôi gia đình, cuộc sống đau khổ này còn chưa kết thúc đâu. Hạ Thược còn chưa nói trước khi xuyên tới cô xem một quyển tiểu thuyết mà nam chủ giàu có được kính trọng là người chồng mới của cô! Mà chế độ cộng hoà ở Trưởng Tử chưa mất nên giờ mảnh đất này mọc đầy công xưởng ngập tràn cơ hội. Cô được gả đến cũng có thể kiếm được công việc ổn định còn không cần phải làm thêm giờ, ngày tốt đang ở phía trước. Nhưng mà cô không ngờ, tư bản còn chưa bắt cô tăng ca mà ông chồng giàu của cô đã bắt cô tăng ca rồi... Được ánh mắt lạnh lùng và giọng nói trầm khàn dỗ dành cô cố gắng lên, cô chỉ muốn hỏi: Giàu để làm gì mà không chịu về nhà đòi tăng ca? Giàu thế mà cuồng công việc không muốn hưởng thụ nhân sinh con người bình thường hả?!Tác giả: Nịnh Mông CửuEdit: VanhThiết kế bìa: Vanh (Truyện này được đăng nhằm mục đích để chính là đ…
Dạ đây là fic mình chuyển ver, không mục vì đích thương mại gì cả, mình thực sự rất thích truyện này thế nên đã mạn phép chuyển ver. Có gì mong mọi người hoan hỷ ạ.TÁC GIẢ: ÁI ƯỚCFIC CHUYỂN VER XIN MỌI NGƯỜI ĐỪNG ĐEM KHỎI ĐÂY Ạ.…
Tiểu nhân tham tinh xuyên qua thời không, cái khe trung rơi xuống tiến vào sáu linh năm đích một tòa núi nhỏ lý, biến thành một cái béo búp bê, trong tay túm một viên nhân sâm đi tới lo cho gia đình cửa.Cố đức sơn cùng thê tử đổng mĩ hoa kết hôn mười năm vẫn không có đứa nhỏ, hai người buông tha cho trị liệu sau cho phép cất cánh mình.Bàn đi ra trụ sau, không có đứa nhỏ, vì thế phá lệ bỏ được cấp chính mình tiêu tiền, chính là nạn đói năm lý cũng dưỡng đắc không công mập mạp, người trong thôn nhắc tới này hai người kia đều là lắc đầu, răn dạy đứa nhỏ đều dùng đích bọn họ đương phản lệ.Hai người dù sao là một chút không cần, mừng rỡ tự tại.Chính là ở bọn họ hai mươi tám tuổi này năm tết âm lịch, đại niên mùng một mở ra môn liền thấy được một cái béo búp bê. . . . . .Mừng đến tử hậu tâm vừa lòng chừng đích vợ chồng lưỡng đặt lễ đính hôn quyết tâm tốt hảo kiếm tiền, nho nhỏ đích sơn thôn bởi vì bọn họ một nhà có thật lớn biến hóa.Bài này lại xưng nông dân làm giàu kế hoạch.…