Tớ vẫn ở lại mà bé yên tâm nhé !
Còn hy vọng mà nhỉ…
Còn hy vọng mà nhỉ…
Lần đầu tui viết đó😊Đứa con tinh thần của tui!!Ủng hộ tui nhaaaa♥…
Viết theo cảm xúc hà, bỏ qua sai sót hộ mình nha…
Anh yêu cô ấy. Cô ấy cũng yêu anh. Mỗi người có một cách yêu khác nhau. Anh yêu cô ấy trong sự im lặng, anh luôn dõi theo cô ấy. Còn cô yêu anh, cô dành cả tuổi thanh xuân chỉ để chờ anh. Hai người cách xa nhau nữa vòng trái đất, hai người im lặng và cứ thế yêu nhau. Cuối cùng liệu hai người có thể gặp lại nhau, có thể cùng nhau đi hết đoạn đường còn lại hay không?…
Câu chuyện xoay quanh cuộc sống của cô nàng tên Yên Yên Lạc, và chàng Tổng Tài Mộ Minh Phương, cả hai gặp nhau ở quán bar và vô số chuyện sảy ra sau đó…
đúng không ta…
Us in the following years được viết ở những gì có thật. Là câu chuyện ở hiện tại, luôn viết ở hiện tại để lưu giữ mối tình thời trẻ trung của đôi bạn trẻ. Câu chuyện sẽ đưa đến cho độc giả những gì chân thật và hiện thực nhất của cuộc đời hai nhân vật chính. Tác phẩm sẽ kéo dài đến khi mối quan hệ người yêu được chuyển sang thân phận khác. Cảm ơn các bạn đã quan tâm đến Us in the following years và ủng hộ cho tác giả nhé!…
Giang Ngữ Đình ngày ấy một mực muốn rời bỏ Tư Vãn Ninh khi nghe tin người mình yêu sẽ kết hôn. Giang Ngữ Đình của hiện tại lại mềm mại, yểu điệu, ngày ngày dùng cơ thể xinh đẹp của mình để quấn lấy Tư Vãn Ninh. Tư Vãn Ninh đi một bước, cô sẽ theo một bước."Vợ à! Em có thể đứng đắn được không?"Giang Ngữ Đình lại ngọt ngào dính chặt vào người Tư Vãn Ninh."Không!""Em còn có thể không đứng đắn hơn nữa đấy!""Chị yêu có muốn thử không ạ?""Có!"Giang Ngữ Đình: "???""Hả?"Rốt cuộc ai mới là người không đứng đắn đây???…
Vì một số nguyên nhân, tôi đã tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân tâm thần. Theo cách nói biện chứng một chút thì là "Ít nhất những người ấy là bệnh nhân tâm thần trong mắt của số đông mọi người". Tôi không muốn nghĩ quá sâu về mặt dùng từ, đây cũng không phải là báo cáo công việc cần phải giao, thôi cứ gọi như vậy đi. Thật ra việc trao đổi với bệnh nhân tâm thần cũng rất dễ dàng, không khó như trong tưởng tượng. Có kha khá người có tư duy cực kỳ rành mạch - trong thế giới quan của bản thân họ. Đương nhiên loại trừ chứng điên, với những trường hợp này, cần phải mạo hiểm một chút - như bị đánh chẳng hạn, chỉ cần chuẩn bị tốt về tâm lý và sinh lý thì không có vấn đề gì cả. Chuẩn bị sinh lý mà tôi nói là chạy trốn đó. Tôi lại chẳng phải là người thân của đối phương,không thể vừa khóc vừa để người ta đánh được, chạy trốn là một sự chuẩn bị cần thiết. Lạc đề rồi. Bệnh nhân tâm thần cũng có tính cách, có người thích thao thao bất tuyệt, có người hơi tý là gây sự, có người luôn im lặng, có người ưa vòng vo, chẳng khác nào những người trên phố ngoài kia. Điều khác biệt duy nhất là: có thể làm những điều mà những người không phải bệnh nhân tâm thần không thể hiểu được. Căn nguyên của việc làm những điều đó nằm ở: sự khác biệt về thế giới quan. Đúng thế, đó chính là điều tôi muốn nói! Thế giới quan! Thế giới quan của họ khiến người ta khó mà tưởng tượng được, cũng rất khó hiểu. Vậy nên, rất nhiều người cho rằng bệnh nhân tâm thần rất khó nói chuyện. Trên thực tế t…
Đây là lần đâu tui vt trên đây nên có gì sai sót cmt góp ý kiến nha yêu mụi ng💜…
#5yearswithbangtan…
chuyện nhiều ngày, nhiều chuyện trong ngày:)…