{Allnazi}[CHs] xuyên không ta được làm nam phụ phản diện
truyện này t/g làm cho vui nên hơi xàm mong mọi người thông cảm 😥…
truyện này t/g làm cho vui nên hơi xàm mong mọi người thông cảm 😥…
Kiếp này gặp nhau, liệu có sai lầm?…
Cuối cùng, Từ Quán Hanh cũng đã có mái ấm hoàn chỉnh như nhóc vẫn luôn mong ước, không có mẹ, nhưng có hai người cha yêu thương nhóc hơn bất cứ ai trên đời này…
Ma Tôn Lăng Duẫn Uyên đời trước chính tay hại chết Bạch Thần Tuyết cuối cùng chọn cách tự bạo thành tro để đền tội với Bạch Thần Tuyết. Cùng lúc đó hắn bị chín cỗ lôi kiếp đánh xuống làm hắn có thể sống lại một đời.Nhưng liệu một đời này Lăng Duẫn Uyên có thể xoay chuyển càn khôn được hay không?…
Những tâm sự bao la…
sự dày vò từ otp khiến mình ra fanfic này. Mình tự thấy văn phong mình ko hay và chỉ viết ra để thỏa lòng chính mình nên nếu có làm bạn khó chịu thì mình thật sự xin lỗi.…
• tác giả : hoqi• số chương : chưa biết• tình trạng : đang cập nhật…
Đôi dòng kể lể lúc dài lúc ngắn về cuộc sống hàng ngày hoặc đời sống tinh thần, chỉ nhằm mục đích giải trí và trị liệu tâm thần.…
Chúng ta là song sinh Mang lời nguyền song sinh tửKẻ bị bỏ rơi chính là kẻ yếuKẻ yếu thì bị cắn nuốt sự sốngLiên kết song sinh cảm nhận nổi đauMột trong hai kẻ chết lời nguyền sẽ được hóa giải Và lần nào kẻ phải chết cũng là người emĐứa trẻ không thể mang hận thù Chỉ có thể tĩnh lặng…
Tên: Thế giới song songTình trạng: Chưa hoàn thànhThể loại: Xuyên khôngNgọt.Đau đớn.Tuyệt vọng. [Phần này đang cập nhật]Kết: BE hoặc OETruyện không có yếu tố lịch sử.Không có ý xuyên tạc, xúc phạm bất kì quốc gia nào.Truyện đầu tay. Ném đá nhẹ thôi. Lủng đầu như chơi.Warning: OOC Nặng!…
Thể loại: bl, ABO, xuyên không, allnam.Tên: Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Tuổi: 18Tính tình: hòa đồng, hoạt bát, ngây thơ, thông minh, vui vẻ, máu liều nhiều hơn máu não,...V..v.Thích: đồ ngọt, gia đình, tự do, độc lập, nấu ănGhét: phản bội, đĩ, điếm, trà xanh, ChinaLoại: OmegaNăng lực: toàn năng…
Tôi là cô gái bình thường, nhưng tuyệt đối không tầm thường. Ở xã hội này chuyện được hay mất đã quá đỗi quen thuộc, đến mức có mất đi cũng chả còn lo sợ nữa. Đây là câu chuyện của tôi; của anh; của tất cả những ai đã yêu, đang yêu và từng yêu. Tôi từng bất chấp, lao đao vì tình yêu. Tôi yêu nhiều nên đau thương cũng nhiều. Rồi có lẽ đến lúc nhận thức được cuộc sống của mình không cần đến tình yêu, tôi từ bỏ thứ tôi đã sống chết níu giữ. Thực ra tôi vẫn yêu, nhưng bản chất của nó thay đổi. Yêu không còn là một nhu cầu, nó đơn thuần là cảm xúc của một cô gái bất cần đời. Cô gái muốn giữ hay bỏ đều được, mọi quyết định nằm trong tay cô, không phải trong tay xã hội, tình yêu cũng chẳng điều khiển được cô. Bản thân chìm trong ma trận của tình yêu, ngoài mặt lại lạnh lùng vứt đi tình cảm của mình, có ai mà không từng yêu như vậy chứ?…
Chuyện teen love…