stneko - Tâm hữu sơn thuộc, ất hữu thạch gia
Tâm hữu sơn thuộc, ất hữu thạch gia ( Hương gốm xưa ẩn trong dải lụa đào) Thạch vi sơn cơSơn nhân thạch lậpDữu như ngô liễuTâm tâm tương yTình tỉ sơn cao Thạch kiên vững chãi.…
Tâm hữu sơn thuộc, ất hữu thạch gia ( Hương gốm xưa ẩn trong dải lụa đào) Thạch vi sơn cơSơn nhân thạch lậpDữu như ngô liễuTâm tâm tương yTình tỉ sơn cao Thạch kiên vững chãi.…
Em yêu từng cái nắm tay dạo nhau trên con đường vắng vẻ vào buổi tối, nơi họ tránh xa bọn báo chí và được tự do thả mình vào sự ngọt ngào của tình yêu mà không lo bị rình mò. Em yêu hắn, và hắn cũng yêu em.…
FIC ĐU IDOL, ai không hợp xin phép hãy bỏ qua, xin đừng nói lời cay đắng...Ở một thế giới song song, chúng tui có hai anh em ruột Duy Thuận và Sơn Thạch, có hội bạn cùng lớp: Sơn Thạch, Trường Sơn, Minh Phúc, Bảo Trung.Fic được viết với mục đích đu cp: Thỏ Trắng x Hải Ly, Sói Xám x Mèo Cam.…
**Gió vắt ngang vai, sương đẫm áo,Biên chiều mờ nhạt bóng hình ai.Ải sâu chặn lối, đường không ngỏ,Thổi rớt tàn canh giữa sớm mai.Mòn dặm chưa quên câu hẹn cũ,Chân vui bụi lộ, gió đưa hoài.Kẻ đi giữa chặt niềm riêng ấy,Đợi một mùa yên về với ai.**...**Lá úa theo mùa, nghiêng trước ngõ,Ở lại thu xưa chẳng nói lời.Quê cũ mây trôi hoài lặng lẽ,Rơi đây sân vắng chỉ bóng thôi.Trúng ánh trăng khuya lòng chẳng vững,Giấc còn tha thiết mộng xa xôi.Mơ người biên ải mòn hơi thởNgười chẳng hay đâu... là nhớ rồi.**…
"Hoạ chi yểu điệu dáng hìnhNgàn năm chuyện cũ duyên tình còn không?Phải chăng khắc khoải trong lòngNgười đi mải miết tìm mong điều gì?"Đây là hành trình du ngoạn thế gian chữa lành bản thân, tìm về những cảm xúc đã lạc mất của trưởng công tử nhà Uy Võ Hầu- à không, chỉ còn là hoạ sư vô danh mà thôi."Thế gian lắm chuyện diệu kỳThần tiên, yêu quỷ, chung quy cũng nhiềuVẽ trăm bức, học trăm điềuNhân gian hoạ tập truyền lưu muôn đời."P/s: Trọng Hiếu là nhân vật xuyên suốt và chủ yếu! Non-cp là chính nhưng tui không cấm ship vì tui thích bromance (((= đôi lúc vai gãy nhưng bromance x2 thôi, đáp ứng đủ thuần phong mỹ tục nha (((=Notes:Cảm hứng dựng cốt truyện được lấy từ các bài hát trong 2 chương trình chông gai & chị đẹp, người thật chỉ là thứ yếu, còn lại là do tác giả bú đá viết fic.Truyện có yếu tố giả tưởng, tâm linh, đặt trong bối cảnh triều đại giả tưởng VN thời phong kiến (lấy cảm hứng chủ yếu từ thời Lê Sơ), có thần tiên yêu quái. Có sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và lấy cảm hứng, vui lòng không nhạy cảm!!!P/s 2: viện nghiên cứu màu đỏ sập 1 cái sợ xám hồn, phải bê qua đây backup, truyện xàm xí rặn chữ lâu, thấy lỗi sai xin hãy thoải mái bắt 🙉🙉…
Có lẽ nơi chào đón ta nhất chính là quê hương, nơi đó có những người thân bên cạnh ta hay là những món ăn tuy mộc mạc đơn sơ nhưng khiến ta được an nhiên đến lạ thường.…
"chàng đã trót yêu yêu một chàng một chàng nghệ sĩ"…
"Chờ một ngày hai ta chung đôi dù cho hai nơi xa xôi"Một người lớn lên nơi trời Tây, một người với trái tim thủy chung cho quê nhà, một người giữ khoảng cách, một người kiên nhẫn chứng minh. Ngày qua ngày sự thấu hiểu dần thay thế định kiến, để rồi tình cảm nảy mầm lúc nào chẳng hay, họ không biết từ bao giờ, ánh mắt mình đã dừng lại trên người đối phương lâu hơn một chút, từng cơn gió thoảng qua cũng có thể gợi nhớ đến nhau. Những tưởng mối nhân duyên này sẽ nở rộ như hoa mai trước sân chùa năm ấy, vậy mà nhân gian lại bạc kẻ có tình. Chiến tranh chẳng chừa một ai, thân là đấng nam nhi thì lý nào lại ngồi yên được khi đất nước gặp nạn? Hai thiếu niên đang độ đôi mươi đành gác lại tình riêng mà gửi vào cái tình chung cho nước nhà. Nếu duyên nợ chưa hết, thì dù cách nhau một kiếp người, ta vẫn sẽ tìm lại nhau, viết tiếp câu chuyện còn dang dở...ĐÂY LÀ SẢN PHẨM TƯỞNG TƯỢNG, VUI LÒNG KHÔNG NHẦM LẪN VỚI ĐỜI THẬT!!!!…