TT / Thế Giới.
Thỏ Thơm…
Thỏ Thơm…
"Nhất kỳ nhất hội" chỉ một khoảnh khắc không thể tái diễn trong cuộc sống, ví như hai người nhờ nhân duyên mà gặp gỡ, cũng vì nhân duyên mà lìa xa, có thể hội ngộ, mà cũng có thể vĩnh viễn trở thành hai đường thẳng song song trong vô lượng kiếp luân hồi. Nhưng mà, nó cũng có thể được hiểu theo một cách khác, một cách dịu dàng hơn và cũng đáng để kỳ vọng hơn. Rằng hai người ở bên nhau, cùng nhau trải qua xuân hạ thu đông, sáng trưa chiều tối, cùng nhau chậm rãi chia sẻ vô số khoảnh khắc đẹp đẽ không bao giờ lặp lại của đời.…
"Từ khi nào vậy?" - Duy Thuận đột ngột hỏi"Từ khi nào em thích anh?""Không, từ khi nào em nhận ra?""À, từ khi em vẽ tranh về anh."Duy Thuận ngẩng đầu lên, nhìn em tò mò."Em có thể nói dối, em có thể diễn, nhưng tranh của em thì không. Khi em vẽ anh, và khi em nhìn vào bức tranh đó, em đã biết em không thể nào tự mình lừa dối mình nữa rồi. Ngòi cọ của em chưa bao giờ nói dối, em biết điều đó."…
Một đời chăm em....... để em chăm anh nữa Boy_quan_tâm x Boy_hay_ngại…
anh tự hỏi mình còn bao nhiêu ngày để bên nhau?amiyy - ft. atvncg2026…
Trước tiên cho mình xin lỗi đối với những bạn hàng năm hóng chờ ;;-;; mình thật sự xin lỗi.Nhưng mà nay cũng khá là...cực vì mình chính thức lên phổ thông :) nên là chắc cực bome đây :)Đây là BOY X BOY- You don't like it?? Then f*ck out :)Truyện này không cố ý nhạo báng hay đả đảo bất kì thành phần cá nhân nào đặt biệt là đối với những câu truyện cổ tích mà mình đã viết ra nhằm phục vụ giả trí và tính hiếu kì của bản thân :) Cảm ơn.…
૮₍ ' ꒳ '₎ა…
trên trời dưới đất, vừa sang vừa sảng…
lên fic cho hai bias tôikhông đọc thì bay ra ,khum tiếp…
Minh Phúc nhìn về phía cánh cửa phòng tắm khép chặt, nghĩ ngợi chốc lát. Cậu lục lọi túi đồ, lôi ra cuốn sổ lò xo và cây bút kim cũ kĩ. Ngòi mực cậu chần chừ vài giây trên mặt giấy tinh tươm trước khi ngôn từ tìm thấy nơi bản thân thuộc về. Âm thanh cọ sát sột soạt ấy mới dễ chịu làm sao, hệt một giai điệu trở lại từ thời gian đã mất khiến cậu muốn nghe nữa, nghe tiếp, rồi nghe mãi."Duy Khánh này, lần cuối em thích ai đó là khi nào? Còn anh thì..."Và lúc Trường Sơn bước ra, cậu đã viết xong rồi.…
bản tình ca đôi mươi.drabbles cho thỏ thơm, mỗi chương đều không liên quan đến nhau.…
Valentine này, Nguyễn Huỳnh Sơn quyết định sẽ làm một thứ gì đó thật đặc biệt....: Soobin x Thanh Duy- Thế giới "cổ tích" dành riêng cho Nguyễn Huỳnh Sơn và anh iu của anh ấy - Phạm Trần Thanh Duy.- Biết rất rõ rằng đu theo thuyền này sẽ đói nhăn răng nhưng mà....lớn rồi...tự lập rồi thì nên tự biết nấu để mà ăn chứ nhỉ ? - À và đây là quà Valentine mà tôi dành tặng các bạn trên chiếc thuyền này 💝🍫 Và cũng là OTP của tôi. Xin tặng cho mọi người ăn cùng nhé 😉- Mà đã ăn rồi thì cho xin cái đánh giá chứ ha? Còn không á....? Thì nhà hàng thuộc giáo phái SooDuy này kêu bảo vệ ra đuổi đi đấy nhé 😾👊…
pineapple upside-down cake mang vị ngọt dịu của cốt bánh bơ, quyện cùng lớp caramel óng ánh và chút chua thanh từ những khoanh dứa, tạo nên cảm giác vừa ấm áp vừa tươi vui. đây là chiếc bánh phải được lật ngược sau khi nướng để lộ ra phần đẹp nhất. giống như bên ngoài là những màn trêu chọc, dỗi hờn và cười đùa không dứt, nhưng lật qua lớp vỏ ấy lại là sự dịu dàng mà cả hai dành riêng cho nhau. chua một chút, ngọt một chút, nhưng ở cạnh nhau thì lúc nào cũng vừa vặn.about: nguyễn trọng đức x võ việt phương…
Sunset in the cityTóc em thơm mùi CandyBối rối trong lòng đôi khiNhững lúc ánh hoàng hôn đang lướt xuống (yah yah)Sunset in the cityChút nắng phai nhạt trên miChỉ mỗi anh, chỉ mỗi em và anhSunset in the city (yah yah)Sunset in the city (yah yah)Anh sẽ cho em đôi vai (vai)Anh xây cho em tương lai (tương lai)Anh biết đoạn đường còn dàiĐừng lắng lo, đã có anh ở đây (no no)Share cho nhau thật nhiều điều (điều)Ôm em ngân nga câu phiêu (yah)Tay trong tay ta mơ yêuMột giấc mơ bình yên…
Minh Phúc nhìn người bên cạnh, mỉm cười. Cuối cùng em cũng có thể gọi anh là của em rồi, nụ cười của anh, nước mắt của anh, sự mạnh mẽ của anh, sự yếu đuối của anh, em xin đón nhận hết, và trân trọng gọi tất cả là của em. Đến thời điểm này, tương lai có ra sao, cũng không tính được, có đến được tới đích hay không, cũng không còn quan trọng nữa rồi. Ít nhất ở hiện tại, cả hai có nhau, và hy vọng chặng đường sắp tới, cả hai sẽ trưởng thành cùng nhau.Ôi Hà Nội, khi mùa gió bấc về.…
"Thi thoảng, anh lại thấy ghen tị với em.""... Vâng?""Em quen biết anh ấy mười năm."Một tiếng ậm ừ thoát khỏi môi Duy Khánh khi cậu nhớ về lần đầu tiên mình gặp Duy Thuận."Em được tự do đến nhà anh ấy mà chẳng cần cái cớ nào."Duy Khánh không thể phủ nhận vì đúng là thỉnh thoảng cậu lại gõ cửa nhà anh Jun chỉ vì nổi hứng."Em và anh ấy đã hợp tác với nhau trong nhiều tác phẩm... Em đồng hành cùng anh ấy suốt thời gian qua."Duy Khánh thầm nghĩ, bởi vì em là con nô lệ của anh Jun đó anh, làm việc quần quật mà người ta chưa trả em đồng cát-xê nào đây này."Em còn được hôn anh ấy."... Từ từ."Thề có Chúa là em chưa hôn anh Jun bao giờ!""... Nãy giờ anh đâu nói về anh Jun.""... Ủa?"…
Trống Cơm - Niềm tin chiến thắng .Chàng lính và chàng nghệ sĩ.Anh gửi thân mình cho sương gió chiến trường, vì quê hương, vì Tổ quốc mến yêu. Còn cậu đem gửi tiếng hát, tài nghệ của mình sưởi ấm lòng dân, nâng bước những chàng lính oai hùng.-tác giả : Jax-Hihazo ngày viết : 03/06/2026sản phẩm nhằm mục đích giải trí, delulu.twoshot.Ngắn ngủi và sơ sài.…
vờn chuột…
textfic, tán tỉnh hai ông tính sảng…
[ chỉ là yêu đương vụn vặt của đồng niên k26 với nhau ]…