Nguyễn Quang Anh mắc chứng khao khát da thịt nhẹ nhưng mắc bệnh sạch sẽ rất nặng, chỉ cần muốn bắt tay người khác trước hết cũng phải nghĩ xem mình có mang khăn ướt theo không.Cứ thế, mỗi khi chứng khát da thịt tái phát, cậu chỉ có thể miễn cưỡng dùng giấc ngủ để thôi miên chính mình, may mà cậu bị nhẹ, không tính là quá khó chịu.Nhưng mà trạng thái này từ sau khi Hoàng Đức Duy dọn vào ký túc xá liền vô tình bị phá vỡ.Vậy mà cậu lại không bài xích người này tới gần.Thậm chí khi Hoàng Đức Duy vừa chơi bóng rổ xong, vén vạt áo đứng ở bên ngoài sân uống nước, cậu không thể kìm chế mà sinh ra một loại kích động muốn được hắn ôm vào trong ngực.Giải pháp ngủ tuyên bố mất tác dụng, chứng khát da thịt của cậu càng nặng thêm.. . .Đêm khuya một ngày nào đó, vì nóng đến mất ngủ mà Đức Duy cởi trần đứng hóng mát, tại ban công ngơ ngác mắt to trừng mắt nhỏ với Quang Anh."Cái gì?" Đức Duy cảm thấy mình bị nóng đến váng đầu nên nghe nhầm rồi.Cái tên xưa nay được xưng là không dính khói bụi trần gian, nhìn bạn cùng phòng như hắn một cái cũng như đang bố thí, sao lại nói những lời này với hắn? ? ?Quang Anh trầm mặc một lát.Cậu dùng âm thanh bình tĩnh đều đều nói lại một lần, nỗ lực trấn tĩnh, còn có chút tự giận bản thân mình."Hoàng Đức Duy, cậu có thể ôm tôi một chút không?"…
Tại một khu phố nọ, có 4 khu nhà chung mà hàng xóm và những người dân sống ở đó nói rằng chỉ cần 4 nhà đó thôi là cả khu phố như cái chợ. Vậy tại sao lại thế?Tag: OOC, tục, textfic + văn xuôi…
" Em là người xấu xa mà , là do bản thân anh . Anh nên bảo vệ tốt bản thân mình chứ?" " Anh thích điều tồi tệ này , vì bản thân anh cũng đâu có tốt đẹp gì " Đức Duy tồi tệ và xấu xa × Quang Anh từng tổn thương, sắc sảo…
"Thư Tình Không Người Nhận"Những lá thư không tên, những dòng chữ dịu dàng gửi đến một người chẳng hay biết. Giữa những trang giấy lặng thinh, một câu chuyện bắt đầu-nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng chẳng thể đoán trước được hồi kết.…
Biết là mình thích nhauCòn chuyện xa hơn thôi để tính sauHọ vờn nhau thôi không đúng đâuDân chơi thì chơi là phải trúngCòn anh chỉ muốn chậm thôi không cần quá liều…