bầu trời kẹo bông gòn, vị mặn của nước biển, cửa sổ tầng ba và chiếc giường bệnh cũ kỹ kêu ộp ẹp là tất cả những gì đọng lại trong đầu park chanyeol trước khi hắn hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.à phải rồi... còn có mùi sữa bột, cái má phúng phính, mái tóc đen có mùi thuốc khử trùng, khuôn mặt nghiêm túc đầy kiêu ngạo của tên nhóc 5 tuổi giường bên.note ; hãy đọc khi có tâm trạng, đọc chậm thôi truyện ngắn lắm…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
"Love make us cry - tình yêu làm chúng ta khóc. Nhưng có yêu không? Vẫn yêu. Có khóc không? Có thể là vẫn khóc. Nhưng vẫn yêu!"Sẽ như thế nào nếu xinh yêu của tháng 11 bỗng quay ngược thời gian trở về ngày đầu ghi hình và gặp áo đỏ bị block hai lần nhỉ?Một câu chuyện được viết nên bởi rất nhiều sự delulu, truyện được viết bởi một con gà quá nhớ hai bạn và tình yêu này được viết từ tình yêu hai bạn trong thế giới của tớ.…
mô tả như tên truyệnnnnnDùng để lưu trữ kí ức đẹp của RC từ những ảnh minh họa trong fic🤏 và quá trình thay bìa cho mấy bạn nhỏoooo Cả những feedback và những đoạn hài nữâaaaa…
only wattpad.since 7/10/2025.CP chính: keonhoon, phụ: marhyeonthanh xuân của tôi.tôi nhớ, tiếng mô tô chạy trong đêm, bàn tay ấm nóng của cậu, cơn gió thổi ngang qua mái tóc hai ta.tôi nhớ hơi ấm của cậu.Warning:fic giả tưởng, ooc, không bắt bẻ.không reup, chuyển ver khi chưa có sự cho phép.…
Hà Nội những ngày cuối thu có Huyên dựa đầu vào vai anh người yêu mét chín, nắm tay thật chặt và ngân nga hát.Bối cảnh: - Hà Nội hiện đại, tên của nhân vật được thay đổi, em Eom Seonghyeon tên tiếng Việt là Nghiêm Thành Huyên, em Martin Edwards thì tớ nghĩ nghĩ cứ để vậy đi, tên thân thương mọi người hay gọi là Tin. - Em Huyên là dân phố cổ, anh Tin là Việt kiều ở Việt Nam từ bé. - Chuyện không có đao to búa lớn gì cả, đơn giản là hai đứa nhỏ cứ thế nắm tay nhau qua hết những mùa hoa Hà Nội thôi.…
summary: ''hằng đêm em lại cầu xin ân trên ban cho mình một lối thoát.vì chỉ khi em còn tồn tại, mọi đau đớn tủi nhục vẫn cứ lởn vởn trước mắt.xin hãy cho em rời đi, trước khi nó bám riết cả người em yêu''warning: đọc kĩ tag trước khi bấm đọclower case…
Alo mất acc cũ Rhyujin rồi và từ nay truyện sẽ up ở đây nghen.WoosanWooyoung và San là bạn thân.Không phải bạn thân bình thường, mà là kiểu bạn thân dính nhau 24/7. Đi ăn chung, đi chơi chung, cãi nhau chung, thậm chí đôi khi còn ngủ chung vì... lười về phòng.Nói chung là thân đến mức mọi người xung quanh đã quen với cảnh họ dính nhau như mojt đôi:"Ủa San đâu?""Ở với Wooyoung chứ đâu."Cuộc sống của Wooyoung vốn rất ổn. Cho đến một ngày cậu nhận ra một sự thật khá là... khủng khiếp.Cậu thích San.Không phải kiểu "bạn thân dễ thương ghê". Mà là kiểu "ủa sao nhìn nó cười cái tim mình đập nhanh vậy trời??".Tệ hơn nữa là San hoàn toàn không nhận ra gì.Tên này vẫn vô tư khoác vai, ôm cổ, kéo Wooyoung đi ăn lúc nửa đêm, còn cười ngu ngu như không có chuyện gì xảy ra.Trong khi Wooyoung ở bên cạnh chỉ có một suy nghĩ:"Chết rồi. Hình như mình... lỡ gay mất rồi.:)))))))Ừm tổ bê đê độ cho bây chơi gay đó.…