Nắng hạ thấy cậu cười [sj]
Mưa đông nhìn tôi khóc…
Mưa đông nhìn tôi khóc…
Thích anh đi Hyungjun.-----Write by #Young…
| 26.02.2020Trên mỗi chuyến bay tới những miền đất mới . Khi bảng điện tử sân bay tình cờ hiện lên chữ HAN . Tôi thường lặng thinh nhắm mắt và nhớ về một sớm mùa thu trong lành đầy nắng . Những người xa quê ơi , ngày hôm nay của các bạn thế nào ?.Yêu xa không phải là đau đớn nhất, yêu xa là khoảnh khắc chúng ta được chạm vào nhau, vui mừng khôn xiết. .Tớ là Suân. Một người có duyên kiếp với yêu xa =)))), một trái tim quả cảm dũng cảm để yêu và đánh bại khoảng cách địa lý. .® Ủng hộ tớ nhé!…
Chuyện 99 tà lưa 02…
yêu hay không thì trả dép trước…
truyện tự viết, nên không hay lắm TT thông cảm nhaa :>Ninh Tiểu An một cô gái luôn bị gia đình dè chừng sắp đặt mọi việc, cô luôn luôn quanh quẩn với khu biệt thự rộng lớn, với những con người lạnh lùng bao trùm thế giới của cô mấy năm liền.... khi xảy ra sự cố, cô đã tự biết tìm ra lối thoát cho goa đình và chính mình.…
Quào, cái fic đóng bụi quá và đã tới lúc lôi nó ra nựng các kiểu òi :vvv Ừ, tui quá đáng quá! Nội dung là về một cái trường học cấp ba và các nhân vật...trong đó có những người không giống con người...Trong cái hộp sọ của tớ có não nhưng không có chất xám :v nên thông cảm cho văn phong của tớ nhé! Nhé?Nhân vật không thuộc về tôi, phần nhiều là những ca sĩ ảo của Nhật Bản mà tôi yêu thích.…
Ánh sáng của buổi sáng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ, như một lời nhắc nhở về một ngày mới bắt đầu. Mọi thứ dường như trở lại với nhịp sống quen thuộc, nhưng trong không khí tĩnh lặng, có thứ gì đó lạ lùng vẫn không ngừng lay động.Huanxiong đứng một mình giữa căn phòng ẩm thấp, đôi tay lướt qua từng chiếc lọ thuốc đã cũ kỹ, cảm giác như mọi thứ đều thuộc về quá khứ. Mặc dù đã tìm kiếm nhiều năm qua, một nỗi lo âu vẫn bao trùm lấy tâm trí cô, và hôm nay, khi cuộc đời lại vẽ ra một dấu vết mới, cô biết rằng con đường trước mắt sẽ không còn như xưa.Tiếng gió thu thổi qua khung cửa sổ, mang theo hơi lạnh của mùa thay lá. Và rồi, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía xa. Cái bóng cao lớn, trong bộ áo choàng đen, dần dần hiện ra từ rừng cây, mang theo một sự bí ẩn mà ngay cả Huanxiong cũng không thể đoán trước."Ngươi tìm một phù thủy, nhưng không biết cái giá phải trả sẽ như thế nào," Huanxiong thì thầm, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào vị lữ khách mà mình chưa từng gặp. Một trận gió lạnh lướt qua, như một dấu hiệu báo trước rằng mọi thứ sẽ thay đổi.…
Dân quốc tiểu kiều thê [ trọng sinh ] Hán Việt: Dân quốc tiểu kiều thê [ trọng sinh ]Tác giả: Độc Gia Hân VănTổng: 93 chương Được convert bởi: hanmyyuNguồn:https://wikidth.com/linksuutam/dan-quoc-tieu-kieu-the-trong-sinh-XM5YOlS4CCfdYGmlThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cận đại , Hiện đại , HE , Tình cảm , Trọng sinh , Dân quốc , 1v1Thứ nữ Tưởng Tiêu Tinh bị tỷ tỷ hãm hại, chỉ có thể gả cho lục quân thiếu soái Sở Mộc Thần.Nghe đồn Lục Quân thiếu soái là người lãnh khốc vô tình không dễ tiếp cận, Nhưng Tưởng Tiêu Tinh sau khi kết hôn mới phát hiện, Lục Quân thiếu soái cùng lời đồn là khác một trời một vực. Hắn không chĩ có tình có nghĩa mà cũng cự kỳ ôn nhu với nàng.Trọng yếu là hắn có nấu đồ ăn rất ngon.Tưởng Tiêu Tinh: "Thiếu soái là người không quá lạnh lùng."Sở Mộc Thần: "Ta chỉ đối với ngươi không lạnh lùng."Tưởng Tiêu Tinh chưa bao giờ biết, Sở Mộc Thần là yêu nàng cả một đời. Cả một đời, hắn như cũ coi nàng là người duy nhất trong lòng.Nàng Trước nay là sinh mệnh của hắn, là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời. Nàng ở trong lòng hắn ở một đời, hiện giờ như cũ là chiếm trọn trái tim hắn.Nam chính trọng sinh, sủng vợ, HE1, Nam chính mặt kệ kiếp trước hay kiếp này đều chỉ yêu nữa chính. Nhưng nữ chính sau khi kết hôn mới yêu.Nhân vật chính: Sở Mộc Thần, Tưởng Tiêu Tinh…
Ở đây là nơi tôi viết những mẫu truyện nho nhỏ về otp , các bác có thể đặt cp tại đây nếu các bác ưng cách viết truyện của tôi Các bác cũng có thể góp ý để tôi có thể phát triển cách viết của bản thân hơn .Cảm ơn các bác đã ghé qua tổ ấm nho nhỏ này Chúc các bác đọc truyện vui vẻ…
Đây là truyện mình tự nghĩ ra nên nếu có đôi chút không hay thì mong mọi người góp ý và bỏ qua sai sót ạ…
Willow Astor là - hoặc ít nhất đã từng là - một chàng trai hoàn toàn bình thường. Cho đến khi anh ta vào rừng, châm một đống lửa, và bằng cách nào đó... xuyên không.Vào một quyển tiểu thuyết boylove (bl). Lẽ ra mọi chuyện cũng không đến nỗi nào, nếu cái tiểu thuyết đó không có một cô em gái fujoshi có trí tưởng tượng phong phú lại hay tự luyến cũng xuyên theo, bắt anh làm này kia chỉ 'vì tình tiết truyện'! Liệu một chàng trai "thẳng" có thể sống sót ở một nơi mà xung quanh đều là nhân vật bl kiểu mẫu không? Hay anh ta sẽ bị bẻ cong và miễn cưỡng trở thành kiểu Bot điển hình?Nguồn: webnovelTên gốc: Not your ideal blChú thích: fujoshi nghĩa là hủ nữ, chỉ các nhân vật nữ thích truyện boylove.…
Lời hứa năm xưa vẫn còn, nhưng đâu chắc người sẽ không đổi thay?Kyo Leicester cùng Vie Union đều đã hứa sẽ tìm ra Jane Ryssel, để rồi ba người đồng đội lại có thể bên nhau một lần nữa. Thế nhưng, sau bao ngày tháng, khi họ gặp được nhau, nữ Pháp Sư ấy lại làm như không hề quen biết họ."Có lẽ các vị nhầm tôi với ai khác rồi. Tôi là Iris Blue, không phải người tên Jane Ryssel mà các vị đang tìm kiếm." Một lời như sét đánh giữa trời quang, giáng mạnh xuống đầu chàng Người Sói và nữ Phù Thủy. Cô gái sử dụng cung tên đó, mang ngoại hình giống hệt Jane nhưng tính cách lại hoàn toàn đối lập. Rốt cuộc đó là ai? Iris Blue hay Jane Ryssel?Nhất định, họ phải tìm hiểu kỹ chuyện này mới được!Xếp hạng cao nhất trên Wattpad: #9 Phiêu lưu…
Trong một ngày đẹp tươi nắng hồng của cái tuổi 18 dở hơi, tui một con người chềnh ềnh ra sắp thi đại học đến đít mà vẫn ì ạch từng ngày, nhưng có nhiều thứ khó hiểu với đời nên phải viết lên đây cho bớt sầu :D Và thỉnh thoảng cũng show art của tui nữa :D prr nột cách trá hình nên ai qua đây cũng thông cảm ;-; Tui thì chỉ edit cho vui nên ko có tay nghề tay nghiếc gì đâu =))))) cho nên ai ko thích art tui thì đừng buông mấy lời đau lòng nha ;-;…
Hihi!Yolo m.n, số 1sẽ viết cái quyển Hãm lờ này để tặng con bạn thân HÃM L*N( Con Sả )Thân m!* M là con tóc dài nha, vì t cắt tóc mẹ nó rùi.*P/S: TRUYỆN NÀY SIÊU ẢO DIỆU, CẨN THẬN NÃO CŨNG ẢO DIỆU LUÔN NHÁ*…
Đâu đó chỉ là thoáng qua, tạm bợ, chóng tàn. Còn lại gì ngoài cảm nhận. ...Mau thay đổi là bản tính bất di bất dịch của con người, cưỡng cầu gì hai chữ mãi mãi. Thôi thì người bên ta bao lâu, ta trân trọng và cám ơn. Còn khi người rời đi, chỉ cần dặn lòng hai chữ "hết duyên" và buông tay thôi.......…