"ầu ơ, con ơi con ngủ cho ngoan để mẹ xúc nốt bồ than cho đầy ngủ đi con nhé con ơi mai sau con lớn thành người anh hùng..."khâm thiên 1972 năm đó, mưa bom mĩ tràn về phố, gây thiệt hại nặng nề đến cả bệnh viện bạch mai, khu tập thể 8/3. 26 tháng 12 năm đó, cả một vùng trời nhuộm đỏ.…
"Huh?! Anh nói gì cơ?""Hyuck, anh bảo là, tuần sau Jeno và Renjun sẽ kết hôn, và...""ANH NÓI CÁI GÌ CƠ?! SAO NHANH VẬY HẢ??! TÍNH NHẢY 2X HAY GÌ TRỜI???""Mark, đừng đùa em, em đau tim lắm!""Chúng nó còn gửi thiệp cưới rồi! Anh không đùa em.""CÁI GÌ??!?"…
all in lowercase || bối cảnh giảng đường đại họcfic sẽ không sử dụng đúng tuổi của các thành viêncó sử dụng những từ ngữ đáng lẽ cần che nhưng mình không thích che nên không cheinspired một ít bởi hard to get || @lornaxxiii…
Lọ lem Nỗ × anh ghẻ TuấnTên gốc: Thấy chiếc giày thủy tinh này không? Một giây sau nó ghim vô não mày liền á.Warning: Năng lượng thiểu năng cực mạnh.Thể loại: Hề, chẳng có gì ngoài hề, OOC.Nguồn: https://lofter/Tác giả: 泷町Xếp chữ: ALPHA.Fic edit đã có sự đồng ý của tác giả.Bản edit không đảm bảo đúng 100%…
Tại Inazuma, người ta nói rằng gia chủ nhà Kamisato là một mặt hồ tĩnh lặng, không gì có thể làm gợn sóng. Người ta cũng nói rằng Cung chủ đền Narukami là một ngọn lửa lười biếng, chỉ thích thiêu rụi những kẻ khờ khạo bằng sự xảo quyệt của mình.Nhưng không ai biết, dưới gốc cây Anh Đào Thần ngàn năm, có một hộp kẹo đường đã cũ từ lâu không còn vị ngọt."Guuji đại nhân, người vẫn thích trêu đùa kẻ khác như vậy sao?""Tiểu tử nhà Kamisato, ngươi vẫn chọn mang chiếc mặt nạ đó để đối diện với ta sao?"Họ gặp nhau giữa những ván cờ chính trị, dùng những lời "đá xéo" sắc lạnh để che đậy một tiếng lòng đã lỡ nhịp từ thuở niên thiếu. Để rồi khi vận mệnh vùng đất sấm chớp gọi tên, họ chọn quay lưng về phía nhau, để lại sau lưng một lời hẹn ước chưa bao giờ thành hình."Kiếp này, ta nợ người một vị ngọt của kẹo đường. Kiếp sau, nguyện làm cánh anh đào, tan vào hơi thở của người."Một câu chuyện về hai kẻ quá lý trí để được yêu, và quá trung thành với trách nhiệm để được hạnh phúc.…