𝑻𝒓𝒖𝒚𝒆̣̂𝒏 𝑻𝒊̀𝒏𝒉 𝑵𝒉𝒂̀ 𝑯𝒐̣ 𝑻𝒓𝒂̂̀𝒏
3 couple chính là Hieutus🐊🐔 Lyhansara🐈⬛🐪 và Domicmastrerd🐟🐼Truyện hoàn toàn không có thật nên mong mọi người chỉ đọc và không áp dụng vào đời thật🫰🫰🫰…
3 couple chính là Hieutus🐊🐔 Lyhansara🐈⬛🐪 và Domicmastrerd🐟🐼Truyện hoàn toàn không có thật nên mong mọi người chỉ đọc và không áp dụng vào đời thật🫰🫰🫰…
Chúng ta mắc kẹt vì mớ cảm xúc hỗn độnChúng ta lạc lối vì những ngã rẽ của con tim…
fic chỉ có sự dễ thương và đáng yêu 💙🩷 (tự đánh giá 50% ngọt, 50% hài)."nghe nói đi học quân sự là có bồ?"lời nguyền được truyền tai nhau ứng nghiệm, à mà cũng không hẳn. vì khi bạn hùng đau đầu nhức óc vì sắp tới có chuyến đi học ở khu quân sự hoà an, tưởng chừng 2 tuần học sẽ chán ngắt thì vô tình cảm nắng nụ cười ngọt như kẹo của bạn dương cùng lớp. còn sau đó có bồ không ấy hả? để bạn hùng kể lại cho mọi người nghe câu chuyện của bạn nhen.trần đăng dương (top) x lê quang hùng (bottom).tags: romance, fluff, comedy, he.warning: ooc.…
Quang Hùng là người chậm chạp, không hề phát hiện ra hành động nhỏ này, đã vậy còn đưa tay nắm chặt lấy tay áo Đăng Dương, cơ thể cúi về phía trước."Vậy anh, anh có thể dạy em được không?" Quang Hùng hỏi, "Em cũng muốn trưởng thành."…
Uầy, Hội Trưởng Lê lại là gia sư cho cái tên Cá Biệt Trần Đăng Dương này á???…
Cạnh nhà Dương có một anh bé ngốc! Ủng hộ Cá 🐟 nhé!…
Trai thẳng báo thủ phải lòng anh cảnh sát rồi, phải làm sao đây?Couple xém chính: Jsol X Nicky Truyện chỉ là hư cấu, vui lòng không toxic dưới mọi hình thức.…
Bạn đã bao giờ nghe định luật "thật thơm" chưa???Nói thông tục, dễ hiểu hơn chính là cảm giác bị vả mặt ấy!Khi quá chắc chắn một điều gì đó, cuối cùng lại đi ngược lại cái bản thân nghĩ, hoặc làm trái ngược với điều bản thân từng quả quyết,...đó gọi là vả mặt.Vậy, vả mặt là cảm giác gì?Tổng tài đen mặt quay đầu: Tôi không biết______• Lần đầu tiên nhìn thấy đồ nhà quê •Trần Đăng Dương tin rằng chắc rằng mình sẽ không kết hôn với cậu ta• Sau khi kết hôn về chung một nhà •Trần Đăng Dương tin chắc rằng mình sẽ không lên giường với cậu ta• Nằm trên giường ôm vợ •Trần Đăng Dương sờ gương mặt bị đánh sưng, nói: Thơm ghê!…
Một cuộc hôn nhân không tự nguyện.Nhưng...đáng yêu…
tình yêu của đôi ta như ly matcha latte, vừa đắng vừa ngọt.…
Có H, OOC…
I lose my breath, when you're walking in.cause when our eyes lock, it's like my heart stops…
Khi bạn làm việc trong giới giải trí, và trợ lý của bạn nhan sắc còn nghịch thiên hơn cả bạn, bạn có cảm tưởng gì????Nhà người ta, fan hôm mộ, kim chủ thì chỉ để ý tới minh tinh, diễn viên, nhà cậu, ai ai cũng chỉ mê trợ lý.Quang Hùng: Dương, không ấy anh ra mắt công chúng đi, để tui làm trợ lý anh cho.Đăng Dương: Anh từng làm thế thân cho cậu rồi, nếu như phải ra mắt công chúng, anh sẽ là người thế thân, danh tiếng không tốt.Quang Hùng nghiến răng nghiến lợi: Anh thật sự nghĩ tới chuyện ra mắt hả?!…
DomicMasterD.Thể loại: Hiện đại, boy love, tình cảm.Truyện do trí tưởng tượng, không có thật và không áp, dụng áp đặt lên người thật, việc thật.Tác giả yếu nghề truyện không hay thì mọi người thông cảm, với lại bộ truyện này nó cũng khá là ... mọi người cân nhắc trước khi xem nhé.Thông điệp của câu truyện mình muốn gửi đến mọi người:"Tình yêu không phải lúc nào cũng kết thúc trong tiếng pháo hoa hay lễ cưới rộn ràng. Đôi khi, nó kết thúc bằng một sự ra đi nhưng vẫn đẹp, vẫn đủ sâu để sống mãi trong người còn ở lại.Không có ai thật sự chết đi, nếu họ vẫn còn sống trong trái tim của một ai đó."…
Hehe đây là con fic thứ hai của em nha cả nhà yêuBối cảnh thanh xuân vườn trường. Trần Đăng Dương học sinh lớp 11A3 nổi tiếng với thành tích học tập giỏi và là lớp trưởng lạnh lùng nhưng dưới vỏ bọc đấy lại là một người ấm áp và cậu còn có một tài năng ít ai biết đó là hát và chơi nhạc cụ rất tốt, anh có thể chơi piano và guitar một cách thành thạo và chuyên nghiệp. Chính người phát hiện ra những tài năng này của anh chính là Lê Quang Hùng lớp phó văn nghệ của lớp 11A3. Và chính đó là bước ngoặt khiến cuộc đời cậu thay đổi, còn có thêm một bóng dáng bước vào như mặt trời sưởi ấm đêm đông.…
OOC, truyện lấy tên nhân vậy, tình huống hoàn toàn là trí tưởng tượng....Cùng vượt qua những sóng gió, khó khăn bao cơ hộiCũng đã muốn nói ra câu yêu rồi....Rồi tháng ngày phai nhạt cho kí ức phôi phaMình lỡ để danh vọng đứng giữa chúng taCho anh quay lại khoảnh khắc ấy, để anh cố níu tay em lại....Giờ thì mình đã không còn thương, không còn đau, không còn vì nhau nữaCũng đã từng mang nhiều điều mong ước nhưng đành xa xôi...Vì anh yêu em rất nhiều, chỉ là chúng ta chọn rời xa…
Có một thành phố mà bản đồ không bao giờ ghi lại đầy đủ. Ban ngày, nó rực rỡ như bất kỳ đô thị phồn hoa nào. Ban đêm, nó hé lộ một bộ mặt khác, nơi những kẻ bất tử, pháp khí cổ và ước hẹn bị nguyền rủa vẫn tồn tại như chưa từng phai mờ.…
Dương: Tao ghét màyHùng: Xin lỗi......Dương: Có thai sao lại trốn anhHùng: Vì em ghét anh (chụt chụt)~…