Ở đây chỉ sủng mình Kiều
Nuông chiều hết mực…
Nuông chiều hết mực…
Truyện không quy định top bot, lật qua lật lại cho zuiTextfic…
duongkieu - chuyển ver từ [thực hành bí kíp 500 bath] của Nmrom222 quan trọng: chuyển ver chưa có sự đồng ý, sẽ gỡ ngay lập tức nếu tác giả không đồng ý chuyển veriu các bồ ♡…
warning: lowercase, abo, ooc, textfic(?), chửi như hát hay(?)cá the series…
• lowercase ; badword ; corruptioncánh hoa này nở chẳng đẹp chút nào, toàn là máu riêng một điều duy nhất em biết rằng tình chúng ta sẽ đẹp như cách anh từng nói yêu em phải không ?" em sai rồi"" thế nào ạ?"" anh chưa từng nói yêu em" • viễn tưởng, not real !• có chứa những đoạn gây phản cảm…
chưa gặp real love vậy để Dương cho em thấy…
Năm 1975, ở vùng đất Cần Thơ thời đó có một vị pháp sư mù họ Trịnh. Ông ta có một người con trai vừa tròn hai mươi. Trong một lần đi trừ tà cùng con trai ở một nhà giàu có, người con trai ấy đã lọt vào mắt xanh của cậu chủ nhà.…
Những mẫu truyện ngắn (hoặc không ngắn lắm) về Dương Kiều.Trà xanh sữa vị nhài - Có đắng, có ngọt, có vấn vướng và thương nhớ.…
Anh gửi trọn mùa thu trong tiếng gọi tên em.Một đóa thạch thảo giữ lấy giai điệu đầu tiên.Một đóa thạch thảo giữ lấy tình yêu cháy bỏng hơn cả lời nhạc.…
ở đây allkieu có một số cp phụ,ko đem ra ngoài hoặc áp đặt lên chính chủ!…
[toàn bộ chi tiết trong fic không hề liên quan đến cốt truyện chính của tác giả Gotouge Koyoharu]- Sabito!?Tanjiro trợn tròn mắt mà thốt lên tên của người mà cậu đang nhìn thấy. Cậu đưa mắt nhìn xung quanh, như thể xác nhận xem đây là đâu. Khoảnh khác đầu tiên khi cậu quay đầu.... Một cơn đau ập đến ngay lập tức, và cơn đau đó đã làm cậu nhớ lại mọi thứ.Sabito vẫn đưa mắt nhìn ra xa xăm, những cơn gió nhẹ nhàng thổi xuyên qua cơ thể anh. Chiếc mặt nạ cáo từng bị cắt làm đôi ấy dần tụt xuống khỏi khuôn mặt anh. - Tôi, muốn ở bên GiyuuMột lần cuối.…
bống khờ x xà nữ…
Trong màn mưa lạnh lẽo của thành phố, một chuỗi vụ án rúng động khiến đội điều tra phải lật tung mọi bí mật bị chôn vùi. Mỗi cái xác là một lời nhắn, một dấu vết được để lại đầy cố ý: cánh hoa thủy tiên - loài hoa của cái chết và sự hồi sinh.Nguyễn Thanh Pháp, một cảnh sát mang trái tim sắt đá, không ngờ rằng kẻ đứng sau chuỗi tội ác lại là người từng khiến anh rung động - Trần Đăng Dương, thiên tài y học từng mất tích ba năm trước. Giữa lằn ranh của công lý và dục vọng, Pháp bị cuốn vào một trò chơi mèo vờn chuột, nơi mà mỗi bước tiến gần sự thật là một bước lún sâu vào mê cung cảm xúc.…
📍Truyện chuyển Ver đã có sự cho phép của tác giả📍➥Tác giả gốc: Charmaine104➥Thể loại: Đam Mỹ, Thanh xuân vườn trường, bạn thân, yêu thầm. ➥Couple gốc: Taekook, Sope. (Một câu chuyện nhảm nhí khi bạn thân hoá thành người yêu.)…
CHUYỂN VER CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ - SẼ GỠ KHI CÓ YÊU CẦU MONG MỌI NGƯỜI ĐỪNG MANG ĐI ĐÂUTruyện gốc: Tôi thích bạn trai cậu từ rất lâu rồi - Trương Tử BốiEditor: Động Bàng Geii + Lime - BerryChuyển ver: thuuuyen09VĂN ÁN:Pháp Kiều dạo này phát giác có hai việc hơi bất thường:1. Bạn trai đã kết giao ba năm của cậu, hình như đeo nón xanh cho cậu2. Bạn cùng phòng với bạn trai cậu, hình như nhìn cậu có chút..... ánh mắt có chút gì đó khó nói, cảm giác có gì đó hơi sai sai.…
Bắt đầu vào mùa cuối mùa thu, kết thúc vào cuối mùa hạ. Thoáng cái hoàn thành chuyến tàu ba năm. Thanh xuân thì ai mà chẳng có nhưng để tận hưởng nó một cách chọn vẹn nhất thì không phải ai cũng làm được. Tại chiếc fic này, hãy cùng Nấm và HieuAnKhang của chúng ta trở về cái thời niên thiếu ấy. Về cái thời điểm vô âu vô lo, về cái ngày mà tiếng chuông vào lớp vẫn còn văng vẳng bên tai…
Chuyển ver phi lợi nhuận, chưa có sự đồng ý của tác giả/editors, sẽ gỡ khi có yêu cầu, chủ yếu bản thân đọc vui lòng không mang đi nơi khác.Tên gốc: 来日正长Tác giả: 阿苏聿Edit: AanThể loại: hiện đại,HE, học đường, nhẹ nhàng, đời thườngTính chiếm hữu mạnh mẽ nhưng cũng rất dịu dàng (Công) x Rất biết làm nũng và dỗ dành người khác (Thụ)…
chuyện thường ngày tại một khu phố nhỏ ở sài gòn.ooc, văn xuôi warning: không đủ 30 anh trai; tất cả câu chuyện ở đây đều là hư cấu.…
Kiếp trước hoa rơi chưa kịp nở,Người bước qua nhau chẳng ngoảnh đầu.Dương quang kiều diễm in tà áo,Hồng rụng âm thầm dưới vạn sầu.Mỹ kiều chiêu dương - ai đã hẹn?Một kiếp lặng thầm chẳng gặp nhau.Ta hóa gió sương vờn lối cũ,Người như ánh sáng giữa chiêm bao.Trăm năm qua nữa rồi qua nữa,Rốt cuộc mùa hạ cũng ngát hương.Hoa hồng nở lại trong tia nắng,Người đứng bên ta - rạng ánh dương.Không hỏi vì sao tìm được lại,Chỉ nguyện lần này chẳng cách rời.Phù hoa một thuở thành bất diệt,Nở giữa nhân gian... chẳng tàn phai.…