Xuyên Không Lạ Lone
Đọc đi ~~…
Đọc đi ~~…
___________Sử Thần Ngô Sĩ Liên có viếtLý Thái Tổ lúc mới có được thiên hạ, xa giá về Cổ Pháp ngự chơi chùa ở hương Phù Đổng, có thần nhân đề thơ ở cột chùa rằng :"Nhất bất công đức thủy, Tuỳ duyên hoa thế gian. Quang quang trùng chiếu chúc. Một ảnh nhật đăng san..."Tức "Một bát nước công đức [của Phật], theo duyên sinh hoá ở thế gian. Sáng rực hai lần đuốc rọi, mặt trời gác núi là hết bóng". Sư chùa là vạn hạnh đem bài thơ ấy dâng lên vua. Lý Thái Tổ xem xong rồi nói: "Việc của thần nhân thì không thể hiểu được". Người đời truyền tụng, không ai biết bài thi ấy nói thế nào. Đến khi nhà Lý mất, mới cho bài thi ấy là nghiệm. Vì từ đời Lý Thái Tổ đến đời Huệ Tông là tam đời. Trong bài thi viết "Quang quang trùng chiếu chúc. Một ảnh nhật đăng san" - sáng rực hai lần đuốc rọi qua hai đời thì đến đời thứ ba - mặt trời gác núi là hết bóng.Lý Huệ Tông là đời thứ ba tính từ đời Lý Thái Tổ mà tên thật là Sảm, tức - mặt trời gác núi, hết bóng. Thế thì nhà Lý được nước là tự trời, mất nước cũng là tự trời. _____________Nhưng người đời đâu hay biết sau câu thi ấy còn có câu "...Nhật Tịch vô tuyệt sắc,Nguyệt sắc tựa hư vô "Tịch ở đây có nghĩa là xế tà tuyệt sắc Nhưng dù có sắc sảo đến mấy, dù có là sắc trăng đi nữa cũng chỉ trở thành hư vô để thế chổ cho mây trời.…
Minh Tuyết và Khánh Ly gặp nhau vào một mùa hạ tưởng chừng không có gì đặc biệt - chỉ có nắng, bụi phấn và vài lời giới thiệu đầu giờ. Nhưng cái chạm mắt đầu tiên đã gieo xuống mảnh đất lòng một thứ gì đó khó gọi tên.Giữa những định kiến, khoảng cách và cả những điều chưa dám nói, tình cảm của họ lớn lên lặng lẽ, dịu dàng, như một đóa hoa dại nở ven đường. Câu chuyện không ồn ào, không vội vã, chỉ là hai người dần đi về phía nhau - để rồi nhận ra, có nhau, đời hóa ra dễ thương đến vậy._ _ _Mình viết truyện này cho những năm tháng tuổi trẻ...Cho những rung động đầu đời vụng về mà chân thành,Cho những ánh mắt ngại ngùng, những cái nắm tay lỡ làng rồi day dứt mãi.Cho những người từng lướt qua nhau trong một mùa hạ tưởng như rất dài,Để rồi sau này, chỉ còn lại một cái tên khiến tim mình xót lại._ _ _Giới thiệu đôi dòng từ tác giả:Chào mọi người, mình là một tác giả nghiệp dư chính hiệu, chỉ vì lỡ yêu những ánh nhìn dịu dàng giữa hai cô gái mà bắt đầu viết nên những câu chuyện nhỏ.Truyện mình viết có thể không hoàn hảo, câu chữ có khi còn vụng về, cảm xúc đôi lúc hơi quá tay hoặc chưa tới... nhưng tất cả đều là tấm lòng mình gửi gắm vào từng dòng chữ.Nếu bạn đọc thấy đâu đó một nỗi buồn quen, hay một đoạn tim rung khẽ, thì đó là niềm vui lớn nhất của mình rồi.Cảm ơn bạn đã ghé qua, và nếu có sai sót gì, mong được mọi người nhẹ nhàng bỏ qua nha.-Trà quýt meo meo -…
umm…
hay…
Từ 156 đến kết truyện…
Truyện tình mak tôi hận nhất…
ai ib ko nứng ~~…
"Hò xự xang xê cống" không chỉ là âm giai ngũ cung trong cải lương Việt Nam, mà còn là thứ âm điệu nói lên những thăng trầm, những biến động trong các bản nhạc và của một con người. Mỗi một nốt đều đại diện cho những điều xảy ra xung quanh con người, lên xuống, thăng trầm, tất cả đều gói gọn trong âm giai "Hò xự xang xê cống".…
nhảm lắm…
lấy táo…