Hoài Niệm - Hoài Phương - VietZone.Mobi
…
ỦNG HỘ CHUYỆN CỦA MỊ NHA LOVE YOU????…
nhân vật : - A Dao , Lưu Minh , Linh Thủy , Linh Kỳ , Đào Mai ,...giới tính : A Dao = nữ Lưu Minh = nam Linh Thủy = nữ Linh kỳ = nữ Đào mai =nữ truyện liên quan về : - tuổi học sinh - tình yêu…
Tận Thế. Cái gọi là tận thế là sự xói mòn của thế giới.…
Cậu biết tôi đã chờ đợi cậu lâu thế nào không...…
Hán Việt: Khoái xuyên nữ phối: Phản phái BOSS, cường thế liêuTác giả: Bổn Cung Vi BànTình trạng: Hoàn thành Editor + Beta: Tư NặcThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , Tương lai , HE , Tình cảm , Khoa học viễn tưởng , Huyền huyễn , Ngọt sủng , Trọng sinh , Hệ thống , Song khiết , Xuyên nhanh , Nữ phụ , Nữ cườngConvert: Wikidichvip.netVăn án: BOSS thâm tình chân thành nhìn cô nương: Ta thích ngươi, tới vách tường đông một chút!Cô nương một đao cắm vào ngực hắn: Cút đi!BOSS treo!BOSS huyễn khốc bá đạo đem cô nương ghì ở trên vách tường đông : Thích ta liền nói, ta không ngại ủy khuất chính mình thỏa mãn thân thể của ngươi.Cô nương một chân đá nát trứng trứng BOSS!BOSS die!BOSS kiệt ngạo khó thuần đem cô nương đè ở trên giường: Ngươi là vợ của ta, thế nên thỏa mãn ngươi là ta trách nhiệm.Cô nương má lúm đồng tiền như hoa đoan cấp BOSS một chén rượu độc!BOSS ngoẻo!Sở Ca: Luôn có cái BOSS vai ác mắc xà tinh bệnh vì nữ chủ làm hạ các loại sự tình khiến trời phẫn nộ người oán hận, mục tiêu của nàng chính là đem loại hỗn đản này bóp chết trước khi hắn muốn hủy diệt thế giới .Vai ác BOSS: Đã từng mắt mù thích nữ chủ cả đời chỉ có thể trơ mắt nhìn nam nữ chủ tú ân tú ái không ngừng bị uy cẩu lương, lại tới một lần cơ hội, hắn muốn dời đi mục tiêu: Uy, nữ nhân kia, lại đây giúp gia làm ấm ổ chăn!…
Là mấy câu chuyện và tình yêu và tuổi trẻ những năm 1990 tại Sài Gòn.…
Trích đoạn 1:Nằm lim dim trên mặt bàn nhìn Khoa, nó thấy Khoa đang giải đề tiếng Anh thoăn thoắt. Cái cậu này...có bằng IELTS cao trót vót rồi mà vẫn cố gắng tới vậy. Mà cũng phải, có bao giờ nó thấy cậu không cố gắng đâu. Cái gì cũng cố, cố học, cố chơi thể thao, hoạt động ngoại khóa, cố ăn, cố giao tiếp, cố cả cười. Đấy vừa nói xong, Khoa quay sang nhìn nó, nở một nụ cười ấm áp như mọi khi:"Đan nghĩ gì mà nhìn tao lâu vậy?""Không có gì, chỉ thắc mắc Khoa có bị lập trình trước không?"Trích đoạn 2:Bức thư chỉ vỏn vẹn 2 dòng:You.You are my good days. Hít một hơi thật sâu, tôi dụi đầu vào lòng Khoa. Hương nước hoa hòa lẫn với mùi nước xả nhàn nhạt, thấm trọn cảm xúc của tôi. Khoa choàng tay ôm tôi, không nói gì cả. Mãi một lúc sau, tôi mới ngẩng lên nhìn Khoa, anh nhìn tôi cười hiền. Nụ cười không còn gượng ép như trước. "Cảm ơn anh vì đã thành thật với cảm xúc của mình"Mắt anh hơi giãn, anh nhìn tôi ngạc nhiên rồi lại kéo tôi vào lòng."Anh đã từng nghĩ là mình không thể, cảm ơn em"…
Có những mối quan hệ sinh ra không phải để gọi thành tên, mà để người ta lặng lẽ nhận ra bằng sự dao động của con tim...Chúng bắt đầu từ những điều rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không đủ tinh tế, sẽ dễ dàng trôi qua như một khoảnh khắc bình thường của tuổi trẻ. Một ánh mắt chạm nhau lâu hơn mức cần thiết, ở lại thêm một nhịp thở rồi mới lặng lẽ quay đi, gợi lên trong lòng một cảm giác mơ hồ, chưa kịp gọi tên. Giữa những buổi tối nhạt màu, tin nhắn được gửi đi chậm rãi, những câu chuyện không có điểm dừng, chỉ là cái cớ để kéo dài thêm một chút thời gian trước khi đêm khép lại bằng lời chúc ngủ ngon quen thuộc. Khi đứng cạnh nhau, có lúc khoảng cách bỗng trở nên mong manh, để những đầu ngón tay khẽ chạm, rất nhẹ, như vô tình nhưng lại mang chút tâm tư hèn mọn, đủ khiến con người ta nhớ mãi. Giữa những tiếng trêu đùa của bạn , cả hai chỉ cười rồi để im lặng thay cho câu trả lời, không phủ nhận cũng chẳng một lời khẳng định, như thể câu trả lời đã nằm sẵn trong ánh nhìn dành cho nhau. Chiều tan trường, họ bước cạnh nhau trên con đường lát đá dưới tán cây, chậm hơn đám đông một nhịp, không ai dừng lại, cũng chẳng ai muốn bước nhanh hơn, chỉ mong khoảnh khắc ấy trôi chậm thêm một chút, để được ở cạnh nhau lâu hơn trước khi nói lời tạm biệt.Giữa tuổi trẻ trong veo ấy, tồn tại một mối quan hệ chưa đủ rõ ràng để gọi thành tên, nhưng lại đủ dịu dàng để người ta muốn giữ lại thật lâu, như giữ một điều rất quen, rất nhẹ, và rất khó thay thế.…
Thứ luôn bên cạnh đột nhiên rời đi, vô thức sẽ hoảng loạn.…