Góc Yap về BHTT (chắc vậy)
Nơi để mình đăng các bài review về BHTT hoặc yap về truyện hay nhân vật nào đó trong BHTT. Nhưng khả năng hầu hết những phần yapping đều về truyện của Ninh Viễn =)))…
Nơi để mình đăng các bài review về BHTT hoặc yap về truyện hay nhân vật nào đó trong BHTT. Nhưng khả năng hầu hết những phần yapping đều về truyện của Ninh Viễn =)))…
Gia tộc không còn, chỉ còn duy nhất hắn là tộc nhân cuối cùng Uchiha. Cô độc ở cái thế giới như vậy Sasuke cũng chẳng còn thiết tha đến sống nữa. Hắn luôn tiếp nhận những nhiệm vụ khó nhất nguy hiểm cao độ để làm, chỉ để chờ một ngày mạng sống nhỏ bé này sẽ vụt tắt. Cho đến một ngày hắn thành công, nhưng khi một lần nữa mở mắt ra hắn đã xuyên trở lại cái ngày Cửu vĩ tập kích thôn.Sasuke: không không, điều đáng sợ không phải cái này, hai vị tổ tông này ở đâu ra vậy!!!?Nhìn ác ma có thể doạ nín trẻ con khóc Uchiha Madara và Indra hắn mộng bức cảm thấy đầu rất đau.Một ngày đang nằm dài trên giường chơi bỗng đầu t chợt loé lên suy nghĩ, nếu hai cái chuyển thế tập hợp lại một chỗ thì điều gì sẽ xảy ra.Truyện rất phi logic, nhiều tình tiết đều là giả tưởng không nên quá đặt nặng logic vào truyện của t, hành văn cũng rất....vì vậy sẽ không thể nào hoàn mỹ viết hay.…
Tác giả: Chi Chi Miêu MiêuVăn án: Kỳ nghỉ hè năm nhất, Giản Nhiên cùng đối tượng liên hôn lãnh giấy chứng nhận kết hôn. Lấy được quyển sổ đỏ, cậu vỗ vỗ vai "lão công": "Đúng rồi anh bạn, cậu tên gì ?"Lão công" khẽ nhướng mi: tự mình xem đi.Khai giảng ngày đầu tiên, bạn cùng phòng nói với Giản Nhiên vị trí giáo thảo của cậu bị một đàn em giành rồi.Giản Nhiên tỏ vẻ hoài nghi : Không thể nào ! Còn có người so với Giản ba ba đẹp trai hơn ?!Bạn cùng phòng kéo Giản Nhiên ra sân thể dục, chỉ vào nam sinh đẹp trai nhất trên sân: Chính là hắn.Giản Nhiên nhìn sang bên trái, lại nhìn một cái, cảm thấy có chút không đúng.? ? ?Này không phải là ông xã chỉ mới gặp mặt một lần sao!Giản Nhiên: gọi học trưởng.Nhậm Thanh Lâm: gọi lão công.*Giáo thảo : Nam sinh đẹp nhất trường…
Một ánh sáng bỗng loé lên trong sự mù mịt của ko gian. nó cứ chạy về phía ánh sáng. bỗng mở mắt ra thì mk đang ở trên 1 chiếc giường gấm nhung màu xanh viễn nhạt. Nằm trên giường nhìn xung quanh toàn là gỗ và những chiếc bình sứ cổ cò giá trô hàng chục tỷ đang hiện ra trc mắt-Oa,ta đang ở đâu đây. nơi này là đâu...................Mời ms xem truyện…
Dưới mái hiên trường... với tư cách là một học sinh mới tôi bước chân vào cổng.. ngắm nhìn tổng quát ngôi trường mà ba mẹ tôi ép buộc tôi phải học ở đây. Môi trường học ở đây không được văn minh nhỉ..theo tôi là vậy. Ngày đầu học ở đây, tôi đã nghe không ít lời xì xào về thân phận của tôi, có người ngưỡng mộ, có người ghen tị với tôi, và nhiều lời nói khó nghe khác kế tôi. Tôi lọt vào mắt xanh của tên nhà giàu khá kiêu ngạo. Tôi cũng chả ưa gây chuyện đâu, nên không quan tâm đến hắn nhiều, dù đã nghe một vài người giới thiệu về hắn, đa số là nói tôi nên cẩn thận với hắn..! Tôi suýt thì bật cười thành tiếng, trong đầu tôi lóe lên suy nghĩ *tên đó đúng là chả ra thể thống của con nhà gia giáo!*. Nhưng sau một thời gian tôi tiếp xúc với hắn, tôi nhận ra hắn không khó ưa như tôi nghĩ...…
Kiếp đầu tiên, một người là chính đạo còn người còn lại là ma tu, hai thân phận và hai chí hướng khác nhau khiến họ không thể dung túng cho đối phương.Nàng ra tay giết chết hắn, nhưng lại không nỡ để hắn hồn phi phách tán, đằng dùng cả công đức cũng như sinh mệnh mình để tái sinh hắn. "Long Tử Khiên à! Mạng này của ngươi do ta lấy, thì ta dùng mạng ta đổi lại cho ngươi. Hy vọng ngươi khi sống lại thì sẽ làm lại từ đầu, đừng chấp mê bất ngộ lâm vào con đường sai trái này nữa!" "Hãy quên hết đi đau khổ kiếp này cũng như đoạn nghiệt duyên này!"Ánh sáng lóe lên, bánh xe của luân đạo bắt đầu xoay chuyển. Kết thúc đi đoạn tình duyên oan nghiệp này, bắt đầu một mối nhân duyên khác. Liệu kiếp thứ hai này, bọn họ sẽ kết cục khác chứ? Một đoạn nhân duyên tốt đẹp hay lại là đoạn nghiệt duyên khó tránh đây!?…
Đêm ba mươi. Bắc Kinh đón thêm một đợt rét cuối năm, nhiệt độ ngoài trời chỉ còn -5 độ. Vậy mà dưới đại lộ vẫn rực rỡ cờ hoa, từng dòng người tấp nập hướng về toà nhà Thời Đại chờ đếm ngược. Trái ngược hoàn toàn với vẻ đông đúc náo nhiệt đó, toà lâu đài sừng sững nhưng đơn độc trên sườn núi toát lên vẻ cổ kính tĩnh mịch trong đêm đen.Bên ngoài cổng dựng vài chiếc xe hơi sang trọng, có hai người vệ sĩ mặc đồ đen đứng cạnh gác. Lúc này, đèn đuốc từ trong nhà ra ngoài cổng đều được bật sáng, dọc hai bên lối đi vào nhà đều được chăng đèn nháy lấp lánh. Cố Dư từ trên tầng 4 nhìn xuống tác phẩm của mình, chống tay lên cửa sổ cười híp mắt.Thân thể mảnh mai thoạt nhìn còn có chút yếu đuối, mái tóc đen dài ngang lưng xoã tung trên bờ vai gầy của cô, đổ xuống trước ngực. Trời lạnh nhưng cô chỉ mặc chiếc váy xếp li màu hồng dài ngang gối, đôi chân dài khẽ cong lên, tựa vào lan can.…
Trong Đoản Ca Hành có câu, "Nguyệt minh tinh hi, ô thước Nam phi", trăng sáng sao thưa, quạ bay về Nam.Năm đó, Tống Đoan Tông qua đời, Triệu Bính mới 8 tuổi được lập làm hoàng đế ở Phong châu.Lúc này, quân Nguyên tiếp tục tiến về phía Nam nhằm tiêu diệt triều đình lưu vong, thống nhất Trung Hoa.Chúng tấn công vào Nhai Sơn, lãnh địa cuối cùng của Nam Tống, Tả thừa tướng ôm Tống Thiếu Đế nhảy xuống biển tự vẫn, triều Nam Tống sụp đổ hoàn toàn.Canh ba hôm ấy, tại thôn Thạch Lựu, sao băng bay qua núi Thanh Yên, ngay lập tức, một luồng sáng lóe lên rồi vụt tắt.Thanh Yên học sĩ quan sát thiên tượng, bất chợt thở dài, ông quay sang nói với nhi nữ của mình:"Thư Hân, thiên hạ vô số người, nhưng ông trời lại chọn phải chúng ta!"…
[Murderous Relationship ; Abused Victim and Sataniste]Tịnh Kỳ thút thít suốt phần này. Không phải vì đau đớn hay khó chịu, cô chỉ đơn giản là hạnh phúc và xúc động đến mức không kìm được. Và cô ấy thực sự xinh đẹp, ngay cả khi mái tóc đen buông xuống vai để lộ đôi vai gầy hay tấm lưng trần đầy vết bầm tím và dấu hôn. Hoặc những khi đường cong của cô chạm vào nhịp điệu của hắn. Hay tiếng rên rỉ như mật rót vào tai ."Em yêu anh..."Cô gần như thì thầm, với đôi mắt đầy nước mắt và tình yêu, khi tay hắn ta lướt dọc theo những đường cong của cô, và cơ thể họ không còn chỉ hòa làm một bằng thể xácBắc Dương sững người một lúc khi nghe những lời đó phát ra từ miệng cô. Yêu? Cô ấy yêu hắn? Điều đó không thể xảy ra được. Hắn ta là một kẻ giết người, người ta chỉ nên sợ hắn. Nhưng cô không sợ hắn ta sao? Cô cũng không coi hắn là một con quái vật. Vậy cô coi Bắc Dương là gì?"Nói lại đi..."Bắc Dương hỏi, như thể sợ mình chỉ tưởng tượng ra điều đó. Nhưng hắn đã nghe chính xác, cô nói những lời đó một cách rõ ràng, gần như thì thầm với hắn."Em yêu anh".........................22 tháng chạp 1980Thị trấn nhỏ này thích buôn chuyện về những điều ngớ ngẩn. Một trong số những câu chuyện được người dân kể từ năm này qua năm khác là về người đàn ông thờ quỷ dữ sống ở căn nhà nhỏ ven bìa rừng.Khi cô ấy bắt gặp người đàn ông trong lời đồn. Nhìn chằm chằm vào cô ta. Với con dao rựa loé lên ánh sáng lạnh trong tay. Sâu trong rừng, biệt lập. Một phần trong Tịnh Kì bắt đầu tin vào những gì người dân truyền…
(Nghe bài Ái phi thì cảm hứng trào dâng, văn phong nghiệp dư nên mọi người thông cảm, tệ quá thì click back nhé, cuối cùng vẫn là lời cảm ơn mọi người)Khi tình yêu đã nhuốm màu dối gạtLiệu hạnh phúc có còn vẹn nguyên?Bên trong cánh cửa gỗ son đào, vị phi tử vinh sủng một thời mím chặt đôi môi run rẩy mà tạ ơn. Hình như ánh mắt nàng ngập ngụa hơi nước, và trong thứ ánh sáng đang bị nhoè đi kia, nàng nhìn thấy hình ảnh mình của mười mấy năm trước đang ôm đàn gảy vũ khúc, có chàng lang quân cầm sáo buông lời thề.Xưa rồi, xa quá rồi, vị phi tử đó cười mỉa mai dốc trọn chén rượu độc. Chỉ trong tích tắc thôi, cảm giác tắc nghẹn nơi cổ họng khiến nàng nặng nhọc buông hơi thở, rồi cứ thế chết đi trong ký ức năm xưa....Tạ chén rượu độc, một mối tìnhHôn xưa phai dấu màu nhân sinhLòng chàng chẳng thấu điều xưa cũƯớc hẹn cũng tan sau thái bình ....Ngày ấy hứa hẹn chính là chàngNăm này thay đổi cũng vì thiếpChỉ trách màu tình sau ánh nếnLấp loé nơi xa một bóng hồng…
[TFBoys] Bình thường (Vương Nguyên BG)Tác giả: Chỉ AnTên gốc: [tfboys]平凡Thể loại: Hiện thực hướng, thanh mai trúc mã.Giới thiệu:Ở các ngươi trong mắt lóe sáng bọn họ, có lẽ thật sự muốn đi bước vào sinh hoạt của bọn họ. Nhưng thỉnh khắc chế.Chúng ta mỗi một cái, đều nên còn bọn họ một phần bình thường.Một phần bình thường cuộc sống.Mà không phải làm cho bọn họ tạo thành quấy nhiễu, bởi vì thích không phải sao?Đừng làm cho bọn họ thương tâm, được không?Nội dung nhãn: Chuyên nhất tình hoa quý mùa mưa giới giải trí thanh mai trúc mã Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Vương Nguyên, Lý Tư An ┃ phối hợp diễn: Vương Tuấn Khải,TFBOYS, Dịch Dương Thiên Tỉ, Tứ Diệp Thảo ┃ cái khác: Tứ Diệp Thảo, không cần làm===================================…
*Bản convert chưa qua beta. Editor: Lâm Thanh Trà Thể loại: Hiện đại, Nguyên sang, Đam mỹ, Tình cảm, Niên hạ, Chủ thụ, Linh dị thần quái, HEVăn án:Làm thế kỷ 21 cận tồn cửu vĩ thiên hồ, Tô Độc đời này đã làm hối hận nhất sự chính là trêu chọc Sở Nguyên cái này kẻ điên, trốn không thoát ném không xong, cuối cùng còn mất mặt mà bị bắt ngủ say ngàn năm.Ngàn năm sau, ngủ say đã lâu Cửu vĩ hồ thức tỉnh, ánh mắt đầu tiên thấy...... Cư nhiên vẫn là cái kia kẻ điên mặt."Rốt cuộc tỉnh...... A."Nam nhân tiếng nói khàn khàn, đỏ đậm đôi mắt lập loè điên cuồng mà nóng rực quang."Ngươi là của ta, nào cũng trốn không thoát."Tô Độc: "...... Chậc."----------------------① luôn là chọc phải lạn đào hoa yêu diễm mỹ nhân Cửu vĩ hồ thụ X chết cố chấp chiếm hữu dục bạo lều bắt yêu sư công② yêu ma quỷ quái yêu ma quỷ quái hoành hành hiện đại hư cấu…
"Không có người yếu trừng phạt ngươi." Giang tình trong suốt xinh đẹp mắt đen thật sâu địa dừng ở hắn,"Ngươi cũng không có sai, ta với ngươi nói qua rất nhiều lần , cha ta cũng không hận ngươi, ta cũng giống nhau.""Vậy ngươi vì cái gì còn muốn đi?!" An hoa cơ hồ mất đi lý trí, ngón tay đều lâm vào giang tình cánh tay lý ,"Không cần nói sau những lời này , cái gì ngươi không thương ta, ngươi chính là tưởng tiếp cận ta, chính là tưởng hủy diệt ta, ngươi không phải vẫn mang theo này nhẫn sao? Đó là ta đưa cho ngươi! Tại kia thiên buổi tối, ngươi đã nói ngươi yêu ta ! Ngươi đã nói!"Giang tình nâng lên chính mình thủ, nhìn mặt trên lóe ra trước mỏng manh kim khí sáng bóng nhẫn, lộ ra một cái xinh đẹp mỉm cười, thấp giọng nói:"Là, ta là mang theo nó, hơn nữa, yếu vẫn dẫn đi...... Ta yêu ngươi...... Cũng là thật sự...... Nhưng là, ta còn là phải đi."…
Tiểu du: đây là một cái quân nhị đại khổ bức phấn đấu sử! Mọi người: Emma, thu dưỡng cũng coi như quân nhị đại! ? Tiểu du: đây là một đoạn bi thảm tọa ủng tụ tập đầy đủ các màu mĩ nam chiến hạm, lại chỉ có thể nhìn chảy nước miếng mà không thể hạ trảo nhân sinh! Mọi người: Emma, ngươi xác định ngươi vừa được nam ngân đai lưng cao sao? Tuổi quá nhỏ a thân! Tiểu du: đây là một hồi chỉ có thể thắng không thể thua quyết đấu! Hàn Thế Phương đồng ủng lóe sáng gặt hái: xác định sao? Ngươi là muốn bên trên còn là muốn hạ? Tiểu du: ... Hàn Thế Phương: khụ khụ, ta là nói, nên ngủ, ngươi là muốn đi bên trên khoang vẫn là phía dưới? Tiểu du giận: Hàn Thế Phương, ta liều mạng với ngươi. Hàn Thế Phương: đến đây đi, đến đây đi, ta tiếp ổn đâu! Tóm lại, đây là một cái chuyển thế đại yêu tiểu Thanh mai cùng một cái điểu ti Lang Vương Tiểu Trúc mã hỗ kháp, hỗ dưỡng thành hoan thoát chiến kí!…
Ta lần đầu tiên gặp phải a nhiễm, là ở một cái rất xán lạn trời nắng.Khi đó, không khí lý tràn đầy mùa hè vị đạo, hương chương thụ tướng tá viên phủ kín ấm lục ảnh. Ta tại nóng cháy biển người lý liếc mắt vọng đến nàng, nội tâm xẹt qua kỳ lạ không khỏe thanh lương. Nàng là nhàn nhạt, nặng nề, như là dung bất tiến này xung quanh tiếng động lớn rầm rĩ lý.Ta xem nàng có lẽ có nửa phần chung, nàng vi phiến diện đầu, đem mặt chuyển hướng về phía ta.Khi thu hồi đường nhìn, ta nghĩ ta tự nhiên sẽ không nhớ kỹ một cái chợt lóe mà qua khuôn mặt. Nhưng này loại tiên minh nhưng khó có thể ngôn dụ khí tức, đang dùng bình thiển mông lung phương thức, trong lòng gian một chút tẩm ra vết tích.Đó là 2004 niên, ta 24 tuổi, a nhiễm 15 tuổi.Nguyên sang, sư sinh, cửu độ sai lệch hàng năm cự, chín năm quang âm.ội dung nhãn: Đô thị tình duyên, sư sinhTìm tòi then chốt tự: diễn viên: nhan nhiễm, kỷ thanh hoan ┃ phối hợp diễn: Elisa ┃ cái khác: Cố Thành, lâm…
Hồi còn bé xíu, em đã từng hỏi mẹ:- Mẹ ơi, kiếp phù du là gì hả mẹ?_ Tiếc là mẹ không được đi học, mẹ chỉ xoa mái đầu em và cười hiền dịu:- Mẹ không biết, khi nào anh hai đi học rồi hỏi anh haiThế là em cứ đợi, cứ đợi. Nhưng anh hai học dốt lắm, anh chẳng biết ý nghĩa là gì, đành hỏi bạn rồi trả lời vu vơ:- phù du ấy hả? Là những con vật bé nhỏ lang thang ở biển, làm thức ăn cho cáHóa ra là vậy! Cũng như ngôi sao ý nhỉ? Tồn tại trong vũ trụ bao la, lóe sáng và vụt tắt nhanh chóng mà chẳng ai chú ý đến... Mẹ mất rồi, người ta nói mẹ hóa thành một vì sao nhỏ bé. Em cứ ngước lên bầu trời, tìm mãi, tìm mãi vì sao đẹp nhất, lộng lẫy nhất của mẹ rồi chăm chú tìm xem khi mình chết đi sẽ biến thành ngôi sao nào?Em được đến trường, em học lớp một, anh hai học lớp ba, hỏi nhiều lắm, cuối cùng em cũng học về phù du... Hóa ra, không ở đâu xa cả... Em chính là một kiếp phù du trôi nổi trong biển đời nghiệt ngã này...- Nikkoh_…
Nguyên tác: Ma Đạo Tổ SưAuthor: Điêu Trùng Tiểu Kỹ.Thể loại: Trùng sinh, Xuyên không, Kinh dị, Trinh thám.- Văn Án:Đông luồn qua ô cửa sổ giấy đã mục nát, liếm láp ngọn lửa yếu ớt lập loè, rồi lại phả vào gương mặt trắng bợt của đứa trẻ cô nhi. Đông chẳng phải tin lành, nhưng không thể cự tuyệt. Nó gieo vào lòng những kẻ bơ vơ một bầu tủi nhục khốn cùng.Buốt từ đầu ngón chân đen nhẻm bùn đất đến chớp mũi đỏ hồng giống như sắp tứa máu tươi. Buốt lan ra, cắn nuốt vết thương nhiễm trùng mưn mủ chỉ còn tê dại không ngừng. Đau đã dứt, nhức nhối cũng qua. Đứa trẻ ấy mở đôi mắt to tròn thơ dại. Nó nhìn lên bầu trời trắng xoá qua lỗ thủng mái nhà, dường như tìm thấy được một chốn thuộc về. Nơi ấy là một miền đất vĩnh hằng xa xôi, mọi đứa trẻ đều được có cha mẹ hay ít nhất cũng được nếm qua vị kẹo ngọt ngào, không đau khổ, không buồn phiền. Tất thảy đều chỉ là an vui.…
Tên truyện: [ĐN KNY] Oi mẹ ơi! Luffy san xuyên có nhầm truyện kô anh!?Luffy, cậu được biết đến với biệt danh mũ rơm hoặc khỉ điên. Anh chàng có một vết sẹo ngay mặt và cái mũ rơm thân quen và đó là đặc điểm dễ dàng nhận ra anhLà người có tính cách ngan nhiên, dũng cảm và đếch sợ bố con thằng lào trừ ông nội anh ta, đặc biệt ông anh mũ rơm này kô hiểu chữ tình là gì mặt cho nữ hoàng Boa Hancock tỏ tình anh vẫn kô biết cô ấy nói gì mà từ chối đạiđấy...các bạn thấy đấy, thay vì đi tiếp chặn đường nhưng lúc đang có một trận chiến kinh khủng khiếp ở wano quốc, Kaido gần như bị áp đảo ở giây cuối nhưng ánh sáng loé lên, và giờ anh đang ở đâu đây?đón xem điều gì sẽ xảy ra khi tác giả nhét Luffy san vào trong TG quỷ này nhé :ĐCHÚ Ý: truyện viết do ngẫu hứng chứ có quan sát kỷ, có lẽ tui sẽ buff nhiều cho nhân vật 9 đây…
đây là chuyện của tác giả Hổ Bán Liên mình chỉ mang vào thôi ^-^VĂN ÁNMột bàn tay từ dưới vươn lên, cầm cổ chân tôi: "Đừng nhúc nhích"Tiếng nói ngăn tôi đang giãy dụa, một bàn tay nắm chặt cô chân tôi, một cái khác nắm ở bậc cầu thang, cả cở thể treo giữa không trung: "Xin cậu, đừng nhúc nhích."Tôi im lặng nhìn cậu ta, cậu nghiêm mặt nhìn tôi, ở trên trán chỗ bị tôi đạp đang chảy máu, chảy qua má xuống dưới sàn."Có thể kéo tớ lên không? Tớ đảm bảo sẽ không làm gì cậu." Cậu ta nhẹ nhàng dụ đỗ tôi."Tớ cảm thấy có lỗi với những gì đã xảy ra, nhưng này là do cậu."Tôi không nói gì."Đỡ tớ lên, được không?" Cậu ta hiện ra khuôn mặt đáng thương."Chúng ta là bạn học. Cậu không hi vọng bạn học chết trong khi mình đứng nhìn chứ ? Cha tớ đã chết vào năm trước ở Bộ Pháp thuật. Tớ không có người nhà. Đỡ tớ lên được không, tớ không muốn chết..."Tôi muốn hạ chú Avarda vào hắn."Ngươi đi chết đi". Tôi nói. Tôi đá một cước vào tay hắn.Hắn nhếch miệng, những chiếc răng lóe sáng trong bóng đêm, nhanh chóng rơi xuống.Ở phía dưới rất nhanh vang lên tiếng "Đông", sau đó không còn tiếng động nào nữa.…