"Anh là cơn bão lặng lẽ, còn em chỉ là cuốn sách chờ được lật giở."- Trích nhật ký chưa từng công bố của Orpheus.Một khoảnh khắc trên cầu treo.Một ánh nhìn trong bóng tối.Và cả một câu chuyện tình không lời bắt đầu từ đó.P/s: Các nhân vật thuộc game Identity V của công ty game Netease. OOC…
Năm mười tuổi, Hoàng bị bắt cóc. Hai mươi tuổi, cậu trở về với một cơ thể không còn nguyên vẹn, cũng không còn chỗ đứng trong chính gia đình mình.Cậu bị bỏ quên, bị lạnh nhạt, bị bào mòn vì những lần bạo lực lạnh bởi "người thân". Giữa căn nhà ấy, chỉ có Huy, anh rể của cậu cũng là người duy nhất đưa tay ra nắm lấy Hoàng.…
Gió chiều thổi nhè nhẹ luồn qua mái tóc cậu, ánh hoàng hôn xa xa nhẹ nhàng buông xuống phủ một màu vàng nhạt ở cuối đường chân trời. Tôi nhẹ bước bên cạnh Khánh Anh, nghe tiếng sóng liên tiếp vỗ về, nghe thấy vô số lần trái tim mình trật nhịp. Cúi người nhặt lấy vỏ sò vô tình giẫm dưới chân, tôi nhận thấy tình cảm hơn một năm qua giống như núi lửa sắp phun trào. Tôi vô thức hỏi cậu ấy: "Mắt Anh có tốt không?"Một câu hỏi tựa như rất ngớ ngẩn, nhưng chàng trai lại nhẹ nhàng đáp: "Mình nên trả lời như thế nào mới được đây, dù mắt không tốt nhưng thử trả lời tốt xem sao.""Thật sự tốt à?""Ừ."Tôi ngẩng đầu lên nhìn vào khuôn mặt dịu dàng đã in vào tâm trí mình mỗi đêm, siết chặt vạt áo mình khẽ hỏi: "Mắt tốt như vậy... vì sao lại không thấy tình cảm chân thành mà mình dành cho cậu?""Lẽ nào cậu không nhận ra thật sao?"Gió biển thổi qua, sóng vỗ vào bờ cuốn đi lời nói chứa rất nhiều cảm xúc mà tôi đã can đảm thổ lộ. Rất lâu về trước tôi biết mình đã thua, thua trước sự dịu dàng của cậu ấy. Khánh Anh nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt trong veo như ngày đầu gặp gỡ, phải chăng là ấm áp hơn làm lòng tôi càng rung động mãnh liệt."Cậu đang tỏ tình với mình đấy à?" "Không, không được sao?" Tôi hơi khựng lại hỏi. Nhưng khi nhìn thấy cậu ấy cười khúc khích lại cảm thấy mình sắp toang rồi."Không được." Cậu đột nhiên cúi người, lười biếng rũ mắt, khóe môi cong lên nhẹ nhàng đáp: "Tỏ tình là việc của Anh, Vân không được cướp lời của Anh đâu.""...""Người nên nói là mình, hiểu không đồ ngốc?"…
Wakaba Hirou luôn ao ước có thể chạm đến người đó, người làm trái tim cô bay bổng không biết bao lần, người nó chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, qua những bức ảnh, video được ghi lại. Bỗng một ngày, nó tỉnh dậy trên tấm nệm cũ đã phai màu, chuyện gì đã xảy ra vậy?---------------Tác giả: Wakaba HirouThể loại: Đồng nhân, fanfiction, tình yêu, bạo lực,...Couple: Sano Manjirou X Wakaba HirouTruyện được đăng tải tại hai app: Wattpad, Mangatoon.…
[Bản dịch được thực hiện và đăng tải khi đã có sự cho phép của tác giả.]Author: lucathia & KiyutsunaTóm tắt: Sun và Judge đang chuẩn bị kết hôn. Câu hỏi "tại sao" và "làm thế nào" không phải là trọng tâm hiện giờ, bởi đây không phải là câu chuyện về hạnh phúc của họ, mà là câu chuyện của những người quan sát bọn ta đây. Phải, những kẻ quan sát bị bỏ mặc của toàn bộ sự việc này, những người đã làm hết 99% công việc cần làm, và chỉ nhận được một lát bánh kem đáp ơn.Source: A Slice of Wedding Cake: http://archiveofourown.org/works/1505186It's Always You: http://archiveofourown.org/works/2520023[Permission was granted by the authors to translate. Please do not repost/edit without permission but sharing this work is welcomed.]…
Dịch tên truyện: Chiến Sơn Vi Vương Nhớ Tương Lai.Ôi tìm nát cái google ra mới tìm được mấy từ hán việt, mệt ghê!!!ĐƯỢC RỒI, VÀO TRUYỆN RỒI BIẾT NHÉ!ZÔ!!! :))))))))))))))))))))))))))))…
Sâu ăn lá, chim ăn sâu. Nếu có nhiều sâu thì số lượng chim cũng tăng lên, số sâu giảm thì chim cũng ít dần, cả hai loài khống chế lẫn nhau. Nhưng sự thật là chúng đều bị kiểm soát bởi những chiếc lá tưởng chừng như vô hại kia. Không có lá, thì sẽ chẳng có con sâu nào, bầu trời cũng không còn những cánh chim bay lượn nữa...…
Hành trình hết ế của ông anh trai 35 tuổi vốn coi sự nũng nịu là phát mệt, cho đến khi gặp phải một cục nợ tên Hoàng nói chuyện như kẹo mạch nha.Chào mừng bạn đến với nhật ký ăn cơm chó trừ bữa của cô em gái tội nghiệp trong căn nhà vốn dĩ từng rất yên tĩnh.…