Tác giả: Cáo Tình trạng: Đang lê lết Đây là fic đầu tay nên mong mọi người không đem ra khỏi Wattpad khi chưa có sự đồng ý của Cáo. Đây là một bộ Thanh Thủy Văn nên mong mọi người không cầu H. Hết!! Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ ^^…
Eunha lờ mờ tỉnh dậy, thấy xung quanh bao phủ một màu đen sì, không ánh sáng, không tiếng động, im lìm đến mức đáng sợ. Cô khẽ rướn người ngồi dậy, phát hiện hai tay mình đang bị trói, cả miệng cũng bị dán keo lại.Bắt cóc? Cô bị bắt cóc sao? Cô chỉ nhớ mới đây mình vừa đứng trước cổng trường chờ người đón, rồi bỗng từ đằng sau có kẹ lạ mặt đột ngột lao tới, lấy khăn bịt miệng cô. Sau đó, mọi thứ dần trở nên mơ hồ, tối sầm hết.Đây rốt cuộc là đâu? Mọi thứ tối quá.…
Ước mơ ko bao giờ xa vời đối vs chúng ta, hãy nắm chặt nó, đừng cho nó vụt mất ik, nếu bn thành công, bn sẽ trở thành một ngôi sao lớn trên bầu trời màn đêm đầy muôn vì sao sáng.…
❛❛ [ 𝖚𝖘 ]❜❜ᶻ 𝗓 𐰁 ...╰┈➤ ⋮ vẫn là chuyện tình yêu của chúng ta nhưng là được thông qua lời người khác. ⊹°˖➴·【fandom】 ༘⋆⋮ tokyo revenger. ⋆˙⟡♡₊˚✩彡 ⋮ 「sanzu + rindou」ˎˊ˗❛ @[tags] romance . series . r18 . ❜〔ᴄʀᴇᴅɪᴛꜱ ᴛᴏ @mousesfakn ᴏɴ 𝐖𝐀𝐓𝐓𝐏𝐀𝐃〕…
1314 - Vận Mệnh Định Đoạt.Tác giả: Sơn Thượng Phiêu.Thể loại: Đam mỹ, tiểu thuyết, học đường, lãnh mạn, drama.Nhân vật: Tôn Diệp Ảnh X Hựu Nghi Tiếu.Tình Trạng: Chưa HoànGiới Thiệu:Trong tâm duyệt một người, chỉ muốn giấu kín cũng muốn công khai cho cả thế gian thấy. Người chỉ một thoáng rung động, đã để lại dấu ấn vĩnh cửu của chúng ta nơi nhân gian.Tôn Diệp Ảnh không nói "Tôi yêu em".Tôn Diệp Ảnh nói: "Định nghĩa yêu thương của tôi không đổi, chỉ có thể gắn với tên em."Cuối hạ, khi trời se lạnh giữa biển người đông đúc, hai ánh mắt chạm nhau. Dù tưởng chừng như người xa lạ, lại trở nên thân thuộc lạ thường. Một ánh nhìn như đã chờ đợi vạn năm, làm khuấy động sâu trong tôi sự tê dại trong từng dây thần kinh. Thổi bùng lên đoạn tình duyên, mãi vươn vấn không rời.Hựu Nghi Tiếu không nói "Em yêu anh".Hựu Nghi Tiếu nói: "Ánh chiều tà rực rỡ, chúng ta cùng đi, không cần nói thêm lời nào nữa."Ánh chiều tà dịu dàng, nhưng cũng rực rỡ, gió nhẹ mang theo hương hoa và cái tình còn đang dang dở. Không cần thêm lời, tôi chỉ muốn cùng người bước đi về phía chân trời, nơi ánh chiều tà rực rỡ, để lại những lời chưa nói phía sau, nhưng lại hiểu nhau hơn bất kỳ từ ngữ nào có thể diễn tả.Họ không nói "Cùng ở bên nhau đi".Họ nói: "Sợi chỉ đỏ đã định, hai số phận chúng ta đi cùng nhau."…
chỉ là chút rảnh rỗi của một người. Nếu bạn cũng rảnh rỗi thì ta lại cùng nhau tâm sự. Bạn không thể giữ mãi tâm trạng trong lòng, vậy nên hãy đến đây mà cùng chia sẻ.…