jonghyun x minki | hug u
mạch cảm xúc đáng yêu của choi minki đối với kim jonghyun nhẹ nhàng mà ấm áp tựa như nắng ban mai…
mạch cảm xúc đáng yêu của choi minki đối với kim jonghyun nhẹ nhàng mà ấm áp tựa như nắng ban mai…
≠ME HiiMirei fanfic…
Tác giả: ZenTRƯỜNG ĐẠI HỌC K.W (KING WORLD)Đây là trường đại học đạt chuẩn quốc gia và chỉ dành cho con nhà giàu học vì chỉ có họ mới đủ sức đóng học phí khổng lồ cho mỗi ngày học. Cũng có học sinh bình thường vào được trường này mà không phải con nhà giàu đấy là khi học sinh đó đủ khả năng giật được học bổng toàn phần của trường (miễn phí tiền học)Trường đạt chuẩn quốc gia nên đương nhiên các thiết bị máy móc hay phươngtiện dạy học cũng rất tiên tiến và đầy đủ đạt chỉ tiêu cao nhất. Lớp học rất rộng rãi với 1 lớp có ít nhất là 2 cái điều hòa với dung lượng lớn cùng với bàn ghế được đóng bằng gỗ xịn dành cho học sinh, màn hình máy chiếu để dảng dạy thì to đúng bằng bức tường luôn.Đội ngũ giáo viên ở trường không những dạy cực đỉnh mà con cực kute vì họ đều là những cựu sinh viên được nhàtrường giữ lại dảng dạy cho trường vớimức lương cũng chẳng hề nhỏ chút nào.Không chỉ là những hot boy hay hotgirl mới là vấn đề bàn tán ở trường mà các thầy giáo, cô giáo cũng luôn là vấn đề nóng hổi của các boy và girl trong trường.Học sinh trong trường cũng được chia ra làm 4 nhóm chính được phân theo khả năng và danh giới rất rõ ràng cùng với từng cấp độ khác nhau:_Nhóm 1: gồm các học sinh của trường đạt trung bình các môn là 10,0.Nhóm này chỉ toàn học sinh của các người có tầm cỡ thế giới mới có thể ngồi ở đây_Nhóm 2: gồm các du học sinh,các học sinh con nhà đại gia và đặc biệt là các học sinh đạt được học bổng toàn phần của trường với mức học và sức học không kém gì nhóm…
GIỚI THIỆU TRUYỆN"Có những ánh mắt không muốn nhìn ai, cũng chẳng để ai nhìn thấy mình.""Nhưng đôi khi... chỉ cần đúng người lặng lẽ bước đến, mọi bức tường cũng có thể tan chảy."Nguyên Lam - cô gái có ánh nhìn lạnh hơn cả sương mai, sống tách biệt với phần còn lại của lớp học. Học giỏi, xinh đẹp, sắc lạnh đến mức không ai dám lại gần. Nhưng Lam không hề cô đơn. Bởi đứng sau vẻ ngoài băng giá ấy, là cả một nhóm bạn thân mà người ta vẫn đồn là "bất khả xâm phạm": Ngũ Long Công Chúa.Mỗi người một màu, một cá tính, một bí mật riêng, nhưng gắn bó như gia đình. Một nhóm con gái tưởng như chẳng bao giờ cần đến ai - cho đến khi một chàng trai chuyển trường tên Khải Nam xuất hiện.Không phải bad boy. Không phá phách. Nhưng cậu ấy quậy ngầm - thông minh, ít nói, khó đoán, và chẳng hứng thú với việc hòa nhập.Cậu ấy không làm quen với ai, nhưng lại chọn ngồi cạnh Lam. Không cố gắng tiếp cận cô, nhưng ánh mắt cậu lại luôn lặng lẽ quan sát. Từng bước nhỏ, từng lời nói vô tình, từng lần khựng lại - tất cả dần phá tan khoảng cách tưởng không thể lấp đầy.Một người chưa từng mở lòng. Một người chẳng muốn bước vào trái tim ai. Nhưng rồi ánh mắt họ cứ va vào nhau - lặng thầm, nhưng không thể quay đi."Khi Ánh Mắt Cũng Biết Lạnh Lùng" không phải là một câu chuyện học đường màu hồng.Mà là hành trình chữa lành - qua những tình bạn không cần phô trương, qua những tình cảm không cần nói ra, nhưng vẫn đủ khiến người ta thay đổi.…
Tình yêu đôi khi thật giản đơn chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng khiến ta vui sướng nhưng khi mất đi tình yêu ấy thì sao..…
• Minie, em không sao rồi, làm anh lo quá. Ngoan nha, anh yêu Minie bé nhỏ nhất.• Yoseob, nói thật cho anh biết, có phải em có “mèo”, em lén anh nuôi “mèo" đúng không?…
Vạn nhân mê mà không tự biết thẳng nam thụ X các loại chó điên công.Ôn Đồng là một nhân viên nhỏ trong cục thời không, luôn cẩn thận sắm vai pháo hôi trong các thế giới nhỏ.Chỉ là, vai chính công thụ ở trong các thế giới này đều điên hết rồi!Thế giới một: Bị bắt cóc cùng bạch nguyệt quang của bạn trai.Ôn Đồng ngây người trong thế giới này mười năm, cuối cùng cũng nghênh đón kết cục của mình: Bị bắt cóc cùng với bạch nguyệt quang, sau đó bị vai chính công vứt bỏ, bạch nguyệt quang được giải cứu, còn cậu lại chết trong tay bọn bắt cóc.----Ôn Đồng ngoan ngoãn ngồi chờ chết, nhưng bọn bắt cóc đột nhiên cười lạnh, hỏi: “Đã hết hy vọng chưa?”Cậu còn chưa kịp phản ứng, thì bọn bắt cóc đã thay đổi họng súng, bóp cò với bạch nguyệt quang.Bạch nguyệt quang bị trọng thương, nhưng vẫn dành sức để an ủi cậu: “Đừng sợ, tôi không sao đâu.”Sau đó, vai chính công thấy bạch nguyệt quang không bị nguy hiểm đến tính mạng: "Đáng tiếc, vẫn chưa chết..."Ôn Đồng: ???Không thích hợp, các người đều không thích hợp.——Nhắc nhở cần đọc:1, Thụ trốn công truy, công có đủ loại bệnh điên, thụ thân thể yếu ớt nhưng tinh thần rất cường đại. Công muốn độc chiếm thụ, văn ngọt sủng, đơn thuần là vạn nhân mê!2, Mọi người đều yêu thích vai chính, có các tuyến tình cảm và Tu La tràng ở giữa và cuối truyện.3, Các công là 1 người (ngụy np).…
---Văn ánTôi đã từng nghĩ đời mình sẽ chỉ là một vệt đen không lối ra, bị chôn vùi trong những tiếng la mắng, những trận đòn roi, và sự im lặng đáng sợ của những bữa cơm không có mẹ.Con ngõ nhỏ nơi tôi sống chật hẹp đến mức tưởng như không thể cất giữ nổi một giấc mơ. Ấy vậy mà... nó lại đủ rộng để chứa cả một đoạn thanh xuân của tôi - đoạn thanh xuân mang tên anh.Tôi gặp anh vào một mùa hè năm ấy, khi vừa tròn mười tám tuổi. Tôi ngồi đó, bên góc tường quen thuộc, đôi tay trầy xước, ánh mắt đã không còn long lanh như trước. Anh bước đến, như tia nắng xuyên qua rặng cây, nhẹ nhàng và dịu dàng đến mức khiến tôi tự hỏi liệu mình có thể thực sự được sống tiếp hay không.Anh cúi xuống, khẽ đặt vào tay tôi một viên kẹo nhỏ màu hồng và chiếc khăn tay gấp gọn, thoảng hương xà phòng dịu nhẹ. Tôi chưa kịp nói gì thì anh đã mỉm cười:"Anh tên là Minh An, vừa chuyển đến con ngõ này tháng trước."Một câu nói rất đỗi bình thường, nhưng lại khiến trái tim tôi khẽ run. Từ hôm đó, anh hay ghé qua, hay hỏi tôi vài điều vụn vặt, hay im lặng ngồi cạnh tôi, như thể sự hiện diện của anh đã đủ để làm dịu cả một khoảng tối trong tôi.Tôi không biết mình yêu anh từ khi nào. Có lẽ là từ lúc anh lau vết máu trên tay tôi bằng chiếc khăn tay đã cũ. Có lẽ là từ lúc anh lặng lẽ sửa lại cái bậc tam cấp trước nhà mà tôi vẫn hay vấp ngã.Tôi chỉ biết mình đã yêu anh bằng tất cả những gì còn sót lại sau bao lần đổ vỡ.Rồi chiến tranh gọi tên anh.Anh đi, để lại tôi cùng một lời dặn không rõ là hứa hẹn…
câu chuyện dầu tiên của cuộc đời tôi…
Sope đây... Sope đây...Vào đây chèo thuyền đi :3…