Những mẩu chuyện ngắn về gia đình 3 người.Author: 메이Pairing: Tokuno Yushi x Kim DaeyoungLink fic: https://posty(.)pe/ovg7msBản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác.…
"Từ lạ, đến quen, đến thân rồi thương" war: tưởng tượng nhưng sẽ sát đời thật, không áp dụng lên người thật, không đem truyện đi bất cứ đâu khi chưa có sự cho phép…
Mấy người đẹp vừa đọc vừa nghe bài này giùm tui nhen: I love you a latte - the geBài này dễ thương xỉu luôn áSlice of life, ngọt ngàoNhỏ au không thích ngược nên dự là sẽ ngọt đến sâu răng luôn! Tui nghĩ tới đâu viết tới đó nên đôi khi sẽ ngăm hơi lâu. Mọi người thông cảm nhen🥹Cp chính: NutHongCp phụ: WilliamEst, JoongDunk, GeminiFourth, PondPhuwin…
sawadee krub.tác giả: 𝘬𝘢𝘯𝘪𝘯.bắt đầu: 01/04/2025.kết thức: truyện này thuần lowercase."nut." est lên tiếng, giọng trầm và nghiêm khắc hơn bình thường. "cậu đã làm sai. lời rap của cậu đáng lẽ phải kết thúc trước khi hong vào câu hát tiếp theo. hưng cậu kéo dài nó thêm một nhịp."nut cười nhạt. "tùy anh."đón chờ bộ truyện "reckless love."❗truyện hoàn toàn dựa trên sức tưởng tượng và không có thật, yêu cầu không áp dụng vào thực tế.❗vui lòng không reup khi không có sự cho phép từ tác giả.…
Cửa phòng Jun khép hờ, một vệt sáng vàng ấm áp hắt ra sàn, cắt ngang bóng tối của hành lang. Thame nín thở, ghé mắt nhìn qua khe hở mỏng manh ấy.Bên trong, không gian tĩnh lặng lạ thường. Jun đang ngồi tựa lưng vào thành giường, một cuốn kịch bản đặt dở trên đùi. Nhưng thứ khiến Thame sững sờ là Dylan. Cậu đang nằm co người, vùi mặt vào hõm vai Jun. Đôi bàn tay vốn thường ngày chỉ dùng để thực hiện những động tác vũ đạo sắc sảo, giờ đây lại nắm chặt lấy vạt áo Jun như thể đó là sợi dây duy nhất giữ cậu lại với mặt đất."Ngủ đi, không sao rồi." Jun nói, giọng thấp và đặc biệt dịu dàng, thứ tông giọng mà anh chưa bao giờ dùng với bất kỳ ai khác trong nhóm.Dylan khẽ lắc đầu, mái tóc xám mềm mại cọ vào cổ Jun: "Ồn quá... không ngủ được."Jun thở dài, một hơi thở mang theo sự cam chịu lẫn chiều chuộng. Ngoài trời lại lóe chớp, Dylan lập tức siết chặt tay hơn. Jun bình thản đưa bàn tay rộng lớn của mình lên, áp chặt vào tai Dylan, che chắn hoàn toàn cậu khỏi những âm thanh giận dữ từ bên ngoài. Tay còn lại, anh vỗ nhẹ, chậm rãi lên lưng cậu."Có tao ở đây rồi. Ngoan, ngủ đi."Dylan lẩm bẩm gì đó rất nhỏ, rồi rúc sâu hơn vào lòng anh. Jun liếc nhìn đỉnh đầu của cậu, đôi mắt anh dưới ánh đèn ngủ mang một vẻ ôn nhu đến lạ lùng.Thame đứng đó, cảm giác như mình vừa vô tình lật mở một trang nhật ký bị cấm. Cậu lặng lẽ lùi lại, khép hờ cửa rồi quay xuống lầu chạy về phòng của Pepper gõ cửa dồn dập. Có…