Ai cũng nghĩ cô chỉ là cô vợ hờ, dựa hơi nhà chồng, không danh phận, không bản lĩnh.Nhưng rồi từng bí mật được hé lộ...Từng người từng bước quỳ rạp dưới chân cô.Và đến lúc mọi chuyện vỡ lở, người đàn ông quyền lực nhất thành phố chỉ lạnh nhạt nói một câu:"Vợ tôi, không cần giải thích gì cả.Ai dám động vào, tôi xóa sổ luôn cả nhà."…
Truyện ông bố bỉm sữa siêu cấp là một trong những bộ truyện ngôn tình có nhiều tình huống gây cấn hay nhất hiện nay với nam chính Lục Trần vì mâu thuẫn với cha mà bỏ nhà ra đi. Lục Trần từ một công tử phú nhị đại siêu giàu, trở nên sống cuộc sống cơ cực phải đi làm bảo vệ. Không may con gái anh lại mắc bệnh hiểm nghèo, để có tiền chữa bệnh cho con, anh đành phải quay về chấp nhận thừa kế gia sản bố anh để lại. Anh đâu biết, đằng sau khối tài sản kếch xù đó là đầy rẫy nhưng nguy cơ rình rập, điều gì sẽ xảy đến với anh, liệu đó có phải là quyết định đúng đắn…
Cô là học sinh cuối cấp. Hôm nay là ngày khai giảng năm học nên nhà trường mời các nhóm nhạc nổi tiếng về biểu diễn. Cô gặp được anh....... Mấy thím cứ đọc rồi biết !!!…
Tình yêu là một loại tình cảm khó diễn tả, em yêu anh không vì bất cứ lý do nào cả. Chỉ đơn giản đó chính là anh và mãi mãi vẫn là anh.Những dòng chữ em viết ra đây là từ tình tình cảm nơi sâu thẳm con tim em gửi đến anh. Không biết anh có đọc được nó hay không, nhưng đây là cách mà em nghĩ có thể lưu trữ tình yêu của em mãi mãi. Từ ngày gặp anh thì em đã biết anh chính là một phần cuộc sống của em. Mọi người ngoài kia có thể nói em bi lụy, có thể nói em ngốc, tự làm khổ mình. Nhưng họ không phải em, yêu anh chưa bao giờ là khổ.Em sẽ đợi anh, đợi anh sắp xếp xong mọi việc, đợi anh ổn thỏa trăm bề, đợi anh quay lại rước em về.…
1 câu chuyện thích thầm thì liệu sẽ có 1 cái kết thúc đẹp ? Mời các bạn hãy đón đọc " Cà phê không đường" nhé Lưu ý: không reup khi không có sự cho phép…
Author : SuBiMai Pre :https://xuanmai888.wordpress.com/2014/07/01/shortfic-ong-chu-cua-toi/comment-page-1/ fic đem qua cho cả nhà đọc a~~~, đã có sự cho phép đem qua của chủ toà…
Thanh xuân của bạn có gì?Thanh xuân của Dư Tuệ có đam mê, có khó khăn cũng có nghị lực; có tổn thương cũng có những rung chạm đẹp nhất của ngày đầu biết yêuThanh xuân của Lý Mạc Lâm ẩn sâu nụ cười vô tư, hài hướt là những tâm sự giấu đi, là sự kiên định bảo vệ những điều mình nâng niu. Thanh xuân của Giai Kỳ là bất cần, là ngang bướng, là thờ ơ, thật ra cũng chỉ là một cậu bé 17t cần sự chở che và chỗ dựa. Thanh xuân của Nhã Tịnh... ừ, cũng có thể là sai lầm, là ích kỉ, là vì bản thân...Thanh xuân của Thư Di là những lúc vấp ngã, những lúc yếu đuối,...nhưng đều mong bản thân có thể trưởng thành hơn. Thanh xuân của Vũ Gia là sự ngốc nghếch, ngây thơ, đôi lúc hồ đồ, che giấu đi trái tim ấm áp và nhiều thương tổn. .... Chúng ta đều đi qua những ngày tuổi trẻ như thế, đều có riêng cho mình những đoạn thanh xuân đầy chông chênh đầy ngã rẽ đầy những "bỏ lỡ".Và chẳng thể quay trở lại, họ của năm 17 tuổi cũng sẽ không quay trở lại...Dù sau này có nuối tiếc, có đau lòng, có phải rơi nước mắt, nhưng như thế thì đã sao?Họ đã sống hết mình trong những năm tháng tuổi trẻ ấy, như vậy là đủ.Có những thứ một khi đã qua sẽ là mất đi mãi mãi. Thanh xuân cũng thế, tình yêu non nớt ấy, tuổi trẻ bồng bột nhưng luôn căng tràn dũng khí ấy... vĩnh viễn chỉ có thể đến một lần.Thanh xuân ấy mà... Bỏ lỡ một lần chính là nuối tiếc một đời.…