con tác giả và proxy high
tui nhận được một lá thư mời vào một ngôi trường xa lạ và địa chỉ của nó là... RỪNG CẤM. Và... xem đi rồi biết…
tui nhận được một lá thư mời vào một ngôi trường xa lạ và địa chỉ của nó là... RỪNG CẤM. Và... xem đi rồi biết…
Tự truyện thôi XDFlop quá mà viết đại tẹo spycyyyyyyyyyyyLike page trên facebook giùm với :<Ủng hộ tí đeeeeeeeeê <3…
Thể loại : ngược ngọt, nhẹ Truyện ko có ngoài đời xin đừng áp đặt lên nhân vật chính Truyện là ý tưởng của mình xin đừng đăng lại dưới mọi hình thức Mình là rùa 🐢 viết về cp Bác × Chiến Và thứ 2 hàng tuần vào 8h mình sẽ cập nhật truyện nếu có chậm trễ mình sẽ báo sau Ko típ antifan Mình viết sẽ có lỗi chính tả cho nên mn thông cảm cho ạ 😞😞…
Phần một-------------Xóm Lao Đao chỉ là một nơi bình thường vì một lẽ nào đấy lại rúng động lên bởi hằng ha sa số các chuyện kì lạ nối tiếp nhau. Và Mộng, một tâm hồn mơn mớn với khát khao và nỗi niềm cháy bỏng để làm nên một điều gì đấy đã hiến dâng thân mình để tìm ra chân tướng của những sự lạ kỳ kia. Sự về một nàng công chúa cuộn mình nơi lầu son khép kín, nàng mỹ nhân ngư ngờ nghệch không bao giờ cất tiếng hát hay chuyện về cô tiên mù lòa thơ thẩn đi tìm con vành khuyên đã xổ lồng của mình. Theo chân Mộng, vô vàn những chuyện ngộ đời kéo đến.Song, liệu sau tất cả những việc ấy, tâm hồn của Mộng có đổi thay hay không, Mộng có làm nên một điều gì đó chăng hay tất cả chỉ là ngọn lửa tàn dưới vầng thái dương? Kính mời các bạn đọc tìm hiểu.…
Đọc ròi sẽ biết hay như thế nào:))))))Mình chỉ là dân nghiệp dư thử sức mùa hè thôi nên mọi người đừng ném đá em nhiều qáu nhe... cảm ơn ạ…
Trong một căn phòng trống, ánh đèn huỳnh quang vỡ nát, từng tia sáng lập lòe như hơi thở yếu ớt của một thực thể đang lụi tàn. Không gian bốc lên mùi ẩm mốc của những tháng năm bị giam cầm trong câm lặng. Ở góc phòng, chiếc bàn gỗ mục nát, phủ đầy bụi và giấy nháp lộn xộn, là nơi tôi ngồi viết những trang nhật ký đời mình. Từng dòng chữ là sự chắt lọc giữa lý trí và điên loạn, giữa hiện thực và ảo giác, giữa ánh sáng mờ nhạt và bóng tối đặc quánh đang dần nuốt chửng mọi giác quan.Câu chuyện bắt đầu từ giấc ngủ bị đánh cắp.Tôi không còn phân biệt được đêm và ngày. Những viên thuốc ngủ được đặt ngay ngắn bên cạnh cốc nước lạnh, như một lời mời gọi mỉa mai. Nhưng dù có nuốt xuống bao nhiêu viên, giấc ngủ vẫn chỉ là một lời hứa không bao giờ được thực hiện. Đêm nối tiếp đêm, tôi trôi dạt vào một thế giới mà ranh giới giữa hiện thực và ảo giác tan biến như sương mù bị gió cuốn.Trong bóng tối, đôi mắt của những bóng đen hiện ra. Chúng là những con chó. Không, chúng là những cái bóng đội lốt chó. Mắt chúng không sáng mà đục ngầu, như những vũng nước bị bỏ quên trong một cơn mưa cũ kỹ. Chúng không sủa, không rên, chỉ đứng đó, nhìn tôi, chờ đợi điều gì đó mà tôi không dám đoán.Giấc ngủ là sự giải thoát nhưng cũng là nhà tù. Những viên thuốc ngủ mang dáng hình của niềm hy vọng nhưng đồng thời lại là kẻ phản bội, đẩy tôi xuống vực thẳm của những giấc mơ tan vỡ. Mỗi đêm là một cuộc vật lộn giữa ý thức và vô thức, giữa việc chìm vào một giấc ngủ không đáy hay đối mặt v…
Ko có gì đặc sắc ngoài vẽ :v…