[ATSH] Phép màu
Chẳng phải phép màu, vậy sao chúng ta gặp nhau?Một người khẽ cười, người kia cũng dịu nỗi đau.…
Chẳng phải phép màu, vậy sao chúng ta gặp nhau?Một người khẽ cười, người kia cũng dịu nỗi đau.…
" nơi tâm hồn được thoả sức bay nhảy"…
"Chúng ta yêu nhau, không phải để chữa lành.Mà để cùng nhau chìm xuống, tận đáy."Quang Anh - Họa sĩ thiên tài từng đoạt nhiều giải thưởng, sau tai nạn mất đi người thân, sống ẩn dật trên gác xép và bắt đầu nghe thấy tiếng nói trong đầu.Đức Duy - Bệnh nhân tâm thần trốn viện, từng là học sinh giỏi, hiền lành, ngoan ngoãn, nhưng sau một vụ việc không ai nhắc đến, cậu biến mất khỏi xã hội.Hai kẻ điên - một người vẽ, một người viết - tìm thấy nhau trong một căn phòng khép kín với ánh đèn mờ và tường dán đầy tranh máu.Họ yêu nhau.Nhưng tình yêu đó không kéo họ lên.Mà kéo họ xuống sâu hơn. Vào một cơn mê đẫm máu, nơi không có đúng - sai, chỉ có bản năng, chiếm hữu và khát vọng được tồn tại trong tâm trí người còn lại.Đây không phải một câu chuyện chữa lành.Không ai được cứu.Không ai tốt.Chỉ có hai linh hồn méo mó, nhìn thấy bản thân mình trong sự điên loạn của đối phương - và yêu nhau, như yêu chính phần xấu xí nhất trong mình.…
Có những giấc mơ lặp đi lặp lại như định mệnh, như những mảnh vỡ ký ức từ một nơi xa xăm mà ta chưa từng đặt chân đến. Hoàng Đức Duy - một chàng trai bình thường giữa dòng đời tấp nập và tẻ nhạt cứ mãi mang theo những giấc mơ kỳ lạ, nơi cậu gặp một người con trai tên Quang Anh. Họ bên nhau giữa những thời đại khác biệt. Duy yêu người ấy tha thiết trong từng giấc mộng, như thể đã yêu suốt ngàn năm... nhưng lần nào cũng tỉnh giấc ngay trước khi kịp nói một lời yêu.Cho đến một ngày, giữa đời thực phẳng lặng, Duy gặp Nguyễn Quang Anh - một người hoàn toàn xa lạ... nhưng trái tim cậu lại run lên như vừa tìm lại một điều đã đánh mất từ rất lâu. Đôi mắt ấy, nụ cười ấy, hơi thở ấy - tất cả đều gợi lại những gì trong mơ.Liệu định mệnh có thật? Liệu những giấc mơ kia là tàn dư của kiếp trước, hay chỉ là tiếng vọng từ trái tim chưa từng thôi nhớ nhung một linh hồn nào đó?Liệu có thể nào... một vết nhớ từ linh hồn đã vượt qua cả giấc mơ, để sống dậy giữa đời thực?…
"Có người nói, tôm biển và tôm sông dứt khoát không thể hoà hợp được với nhau. Tôm biển mạnh dạn hơn vì phải đương đầu với vô vàn khó khăn giữa đại dương rộng lớn, còn tôm sông thì được sống trong môi trường thuận lợi, sớm đã chẳng phải lo nghĩ gì nhiều.Có lẽ gã và em cũng vậy. Chỉ tiếc rằng ông trời lại để hai người gặp và yêu nhau, yêu đối phương hơn chính bản thân mình..."…
hi tui là tác giả của bộ [ATSH]A Xìn và đàn con thơ thì bộ này tui có đăng bên nick @taobidienok Thì tớ mất acc r nên qua đây viết…
sao phải cáu? có là cái đéo gì đâu mà ghen?warning : 100% text, ooc, trỏu, teencode, lowercase…
Điều tuyệt vời nhất của Hoàng Đức Duy là khi có Nguyễn Quang Anh. Đôi khi cả hai xảy ra một chút xích mích nhưng sẽ làm lành lại ngay. Họ yêu đối phương nhiều hơn cả yêu chính bản thân họTa có phương trìnhHoàng Đức Duy + Nguyễn Quang Anh = Hạnh phúcVà một điều nữa là ở đây chúng tôi chỉ có Caprhy, NO RHYCAP. Bạn đục otp của tôi, tôi đục mặt bạn…
warning: Mafia ver, lowercase, tất cả nhân vật đều có thật nhưng câu chuyện trong này không có thật, OOC, tục,..writer: thùy liễu…
2025 :Các em đều có một gia đình bất hạnh, giảng viên thì vừa ly hôn vợ của mình. Trùng hợp, bọn họ đều quen nhau. Một ngày đẹp trời, bọn họ đi chơi trúng ngày mưa, khi một tia sáng rớt xuống thì mở mắt ra đã thấy ở một nơi khác.…
"thấy chưaaa tao nói là đúng mà""vãi chó? thằng sơn liều vậy ba""cả thằng dương với ngân cũng vậy nữa kìa"…
Chào mừng đến với Kí túc xá Hạnh Phúc - nơi các bạn sẽ tìm được "hạnh phúc" của riêng mình.Warning: ooc, bad language, EABO…
: "kiều em qua nhận nhiệm vụ cho em kìa , em được anh Big giao nhiệm vụ làm giáo viên luật của trường đại học luật đấy!!!": hả gì? nhưng m-: " nhanh lên!!!!": ờ ờ chờ tí…
thanh pháp trúng tuyển vào trường điểm của thành phố, bị đăng dương thu hút từ cái nhìn đầu tiên.hành trình thanh pháp kéo đăng dương ra khỏi sự tự ti. nhật ký tuổi trẻ và tương lai của đăng dương, thanh pháp, quang anh, đức duy, thành an, minh hiếu.…
atsh theo phong cách phim 3xu tung của 🤞warning: thiếu gia thất lạc, rich, lowercase, tất cả nhân vật đều có thật nhưng câu chuyện trong này không có thật, OOC, tục,..…
"Thành An! Tao gửi nhầm tin nhắn cho người yêu cũ rồi..""Đm, tao bảo mày chặn nó rồi mà?""Nó nào? Ảnh mà, tao không nỡ chặn ảnh"❥ No toxic pls❥ Just imagination, not real❥ Thanks for watching, baby…
series one (two) shot về rc..Có người hỏi tôi rằng: 'Trông thế giới muôn ngàn cái đẹp, hà cớ gì lại đem lòng yêu lấy bông hoa dại hoang tàn?'Khóe miệng nhẹ kéo thành vầng trăng khuyết, tôi nhàn nhã đáp lại: 'Đúng là cái đẹp luôn xuất hiện trong cuộc sống của kẻ cao sang như tôi. Nhưng ngày hôm ấy, trong lòng tôi vốn đã vỡ tan đổ nát, vậy mà vô tình có một bông hoa dại cố vươn mình chạm khẽ lên tim tôi.'…
• Tên: CÂM LẶNG • Tác giả: Hny_Nhii (Bé Hạt Dẻ) • Pairings: - Đỗ Hải Đăng (Doo) x Huỳnh Hoàng Hùng (Gemini) - Nguyễn Thái Sơn (Jsol) x Trần Phong Hào (Nicky) - Nguyễn Quang Anh (Rhyder) x Hoàng Đức Duy (Captain Boy) ┈┈┈┈․° ☣ °․┈┈┈┈"Nợ máu trả máu, đến khi chỉ còn lại tro cốt, vẫn phải đền tội"…
Hoàng Đức Duy quen với việc sống một mình, quen với những áp lực không gọi thành tên và những kỳ vọng đến từ gia đình mà cậu chưa bao giờ đủ can đảm để từ chối. Có những đêm, Duy ngồi rất lâu trong im lặng, tự hỏi liệu cố gắng thêm một chút nữa có thật sự khiến mọi thứ tốt hơn hay không.Nguyễn Quang Anh lớn lên trong đủ đầy, nhưng chưa từng được phép sai. Anh sống giữa những tiêu chuẩn hoàn hảo và ánh nhìn của người khác, học cách đứng vững ngay cả khi mệt mỏi. Với Quang Anh, yếu đuối là một lựa chọn xa xỉ.Hai con người ấy chưa từng quen biết nhau.Cho đến một đêm trăng, dưới tán cây đào bên bờ sông, trên một chiếc ghế đá cũ, hai người xa lạ ngồi cạnh nhau. Không ai hỏi tên, không ai biết rằng khoảnh khắc yên bình ấy rồi sẽ trở thành điều khó buông nhất trong đời họ.Có những cuộc gặp gỡ tưởng chừng rất nhẹ, nhưng lại đủ sức để làm lệch hướng cả một quãng đường dài.Và có những người, dù chỉ xuất hiện trong một đoạn đời, cũng để lại nỗi đau kéo dài hơn cả ký ức.…