An Phúc - KÌA CÓ CON CHIM NON
"Đang buồn phải không?""Không, em làm gì có""Thế tại sao lại khóc?"…
"Đang buồn phải không?""Không, em làm gì có""Thế tại sao lại khóc?"…
Gả vào phủ tướng quân - người ta nói, đó là phúc phần mà bao người mơ ước. Nhưng với Hạ Dung, tiểu thư quen sống tự do, việc ấy chẳng khác nào bị nhốt vào lồng son, nơi mỗi bước đi đều phải rập khuôn theo lễ nghi và gia quy.Tướng quân Lý Trạch, người chồng do thánh chỉ ban hôn, lại nổi danh nghiêm khắc, sống chuẩn mực từng khắc, từng lời. Trong phủ của chàng, có roi, có thước, có hương án để quỳ, nhưng cũng có sự bao dung lặng thầm ẩn sau ánh mắt lạnh lùng ấy.Giữa phủ lớn nghiêm trang, hai con người tưởng như đối nghịch ấy dần chạm vào trái tim nhau. Không phải bằng những lời mật ngọt, mà bằng sự dạy dỗ, sự cố gắng, và những khoảnh khắc nương tựa tưởng chừng rất nhỏ.…
Trong đây là những câu chuyện lượm lặt được từ trí tưởng tượng của mình về 1001 thứ đáng iu…
Truyện sp , BH…
Truyện nói về TFBoys và một nhóm nhạc trẻ 3 người, họ vô tình chạm mặt nhau trên tại một nơi nào đó và sau nhiều biến cố dần thành bạn. Tình cảm nam nữ vô tình xuất hiện giữa tình bạn đó. Họ sẽ vượt qua tình yêu mà giữ lấy tình bạn hay sẽ không? Nhân vật chính sẽ đi về đâu?Câu chuyện chủ yếu xoay quanh nhân vật tên Ngọc Liên và cuộc sống hằng ngày, những sự kiện đã xảy ra, tình cảm bạn bè và tình yêu của họ.Mấy bạn đọc truyện rồi cho mình ý kiến về truyện đầu tay nha, mới tập tành viết truyện nên góp ý nhiệt tình nha?[ 23 -8 - 2017 ]Tới giờ vẫn chưa biết tại sao lại đặt tên truyện như vậy 🙃 [10-11-2017]Truyện đã hoànTác giả: _🍓Dâu🍓_…
Cảnh báo: nam chính là nóc nhà. Nữ chính chỉ bậc được công tắc điện. Nữ chính ngoan.Cô vợ nhỏ mới cưới lậm truyện SP, chưa từng thử. Muốn tìm cách thực tiễn với chồng mình nhưng không biết cách. Từng bước vụng về dẫn dắt người chồng chính chắn, trưởng thành,ĐÀNG HOÀNG của cô ấy vào giới.Gap size/ gap age/ sp…
zsww (Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác)huấn văn, ooc.thiếu tướng (đại tá) - diễn viên hát hí.tất cả những chi tiết trong truyện đều không có thật, thông tin được tham khảo nhiều nơi và có thể không chín xác.…
Phi tần thụ huấn sử ( sp, sm )Tác giả: Tiểu mi tinh…
Kim Kiin cảm thấy mối quan hệ giữa mid và sup đội mình có chút kỳ lạ.Warning: ooc, r16.Lưu ý: original world, gen24 timeline, Kiin non-romantic cameo.-----P/s: NS hits me but I love Morgana sp so much 🥀…
Ở Nhạc viện quốc gia, nơi những thanh âm được mài dũa để trở thành nghệ thuật, có một lớp học không dành cho những người ưa nhẹ nhàng.Lâm Gia Bảo (20 tuổi), sinh viên năm hai khoa Biểu diễn violin - có năng khiếu, có sự nổi loạn, nhưng thiếu đi một điều: kỷ luật. Cậu tin rằng âm nhạc phải khơi từ cảm xúc, chứ không chịu bị bó buộc bởi những bản tập khuôn mẫu hay giờ giấc rập khuôn.Trịnh Hạo Phong (29 tuổi), giảng viên trẻ tuổi nhất khoa - lạnh lùng, nghiêm khắc, không tin vào "cảm hứng ngẫu nhiên." Với anh, chỉ có kỷ luật mới dẫn đường cho thành công.Họ gặp nhau như hai cung đối lập trong một bản giao hưởng. Một người dùng ánh mắt thay lời nói. Một người dùng cơn giận để lấp khoảng trống trong tim. Và giữa những buổi học đầy im lặng, những lần phạt bằng thước gỗ hay dây nịt, một mối quan hệ kỳ lạ dần hình thành - bắt đầu bằng sự không ưa, kéo dài bằng những va chạm, và thấm sâu bằng thứ cảm xúc không gọi được thành tên.Nhưng không bản nhạc nào kéo dài mãi ở cùng nhịp. Sẽ có lúc lạc phách. Sẽ có khúc dừng. Sẽ có chia ly.Liệu hai con người ấy - sau tất cả nghiêm khắc và tổn thương - có thể tìm lại nhau ở một cung trầm lặng lẽ mà bền bỉ?…
BH, Cổ Đại, SP văn…
Truyện đầu tay của tui mong mọi người ủng hộThể loại spank không thích xin click back…
Thể loại: Bách hợp, sư sinh, huấn văn, Spank, BDSM, ngược thân,...Cp: Lâm Uyển Nghi x Vũ Tư Ảnh Top biến thái có khuynh hướng bạo lực x Thụ khó chiều thích bị ngược đãi.…
Mới viết có sai sót mong các bạn ném đá nhẹ tay~…
Vòng tròn nội dung chiếm đa số, ngẫu nhiên cũng biết thêm một chút trọng độ Truyên Cv…
Có những con người được lớn lên giữa ánh đèn thành phố, nhưng trong lòng lại chỉ toàn giông gió.Nam Hải, 18 tuổi, sở hữu một "hồ sơ cá nhân" mà nếu đem nộp vào đâu, có lẽ người ta sẽ mỉm cười chua chát rồi lắc đầu:- Bị đuổi khỏi trường nghề vì đánh nhau.- Gây gổ với bảo vệ siêu thị vì chuyện vặt.- Và từng thử... trộm tiền mẹ để mua vé concert của thần tượng.Lẽ ra, cuộc đời cậu sẽ tiếp tục trượt dài và kết thúc trong một trung tâm giáo dưỡng lạnh lẽo. Nhưng mẹ cậu - với thứ hy vọng vừa bền bỉ vừa ngốc nghếch mà chỉ những người mẹ Á Đông mới có - lại chọn một lối rẽ khác: gửi con trai về quê ngoại, một làng chài nghèo kiết xác ven biển, nhờ cậy một người đàn ông xa lạ "dạy lại cho tử tế". Không phải người nhà, chẳng có quan hệ máu mủ, nhưng từng nhận lời với mẹ Hải rằng: "Cháu sẽ không nuôi nó, nhưng nếu nó chịu ở lại, cháu sẽ dạy."Ngư Vỹ, 30 tuổi, là thuyền trưởng trẻ nhất làng. Anh không có gì nổi bật ngoài:- Kéo lưới giỏi.- Phạt người đúng lúc.- Và sống một mình mà chẳng thấy buồn.Anh không la mắng. Không răn đe. Không dạy đạo lý.Chỉ nói một câu, dứt khoát như tiếng sóng đập vào ghềnh đá: "Ở đây không ai cần cậu. Nếu muốn ở, thì làm đúng luật."Luật không dài, chỉ có ba điều:→ Thức dậy lúc 4 giờ sáng.→ Không phá làng phá xóm.→ Và nếu vi phạm ba lần, sẽ được nhận roi mây đầy đủ - không miễn giảm, không nương tay.Không đe dọa. Không thương hại.Ở làng này, người ta không uốn cong gió, chỉ dạy cách chèo thuyền thẳng trong bão.…
lại nghe mình kể về chuyện đời thường thôi, truyện nhà mình không có cao trào cũng chẳng có nút thắt đâu ❤…
Truyện về Bách Hợp Và Spank ạ…
o.o…
Lam Hạ đã đem trái tim của bản thân giấu đi, sâu đến mức chính cô cũng quên mất hình dáng nó thế nào. Cô tìm tới đau đớn từ đòn roi để giải phóng cảm xúc, mở ra cánh cửa dẫn đến khoái cảm và cảm giác tự do mà không cách nào khác có thể mang lại.Hải Yến là bạn thân, cũng là người Lam Hạ tin tưởng nhất. Nếu một ngày nào đó Lam Hạ thực sự tìm lại được trái tim, cô nghĩ sẽ đem nó trao cho Hải Yến. Nhưng còn Hải Yến thì sao? Tâm tư cô ấy dường như lúc nào cũng ẩn náu trong vỏ ốc dày, hiếm khi lộ mình trước ánh nắng.Giữa biển đời mênh mang sóng biếc, con thuyền nhỏ bé của họ có thể tìm về chung một bến đỗ, hay sẽ càng trôi càng xa, đến nơi không bao giờ nhìn thấy bóng dáng người kia nữa?…