"Phong Hào em thích anh...đã từ rất lâu rồi" - Cũng năm năm rồi cậu mới có đủ can đảm để thổ lộ với cậu trai kia.Phong Hào không đáp mà nhìn cậu dịu dàng khẽ cười. Cậu thay câu trả lời bằng một chiếc ôm, cậu nghĩ nó sẽ thiết thực hơn lời nói.…
Khi thế hệ cợt nhã làm những công việc nghiêm túc như bảo vệ thế giới khỏi loài quỷ thì sẽ như thế nào? Đương nhiên là nó sẽ không còn nghiêm túc nữa:) GÓC CHIA SẺ : • Đây là lần đầu mình viết truyện nên sẽ không tránh khỏi sai sót nên mọi người đọc với tinh thần vui vẻ,hoan hỉ thôi nha • Một số anh trai sẽ được mình thêm thắt một số tính cách nếu không thích có thể lướt qua CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ…
CHUYỂN VER - SolNic ver---Nhân vật: Nguyễn Thái Sơn (alpha) × Trần Phong Hào (omega)Thể loại: ABO, ngọt, hài, ấm ấp có chút ngược nhẹ nhưng khi nào ngược thì chưa biết.Lãnh khốc cục súc nhưng ôn nhu tổng tài công x ngốc bạch ngọc mỹ mạo thụ.Nội dung: Phong Hào là một OMEGA, nhưng đến năm 30 tuổi vẫn chưa có chủ nên đành phải đi xem mắt. Nào ngờ đối tượng trên vừa cục súc vừa thích tiền còn tính toan nên trăm ngàn lần không muốn lấy.Tuy nhiên sau cuộc chạy trốn bất thành, thông qua giai đoạn hẹn hò vẫn phải kết hôn với Thái Sơn. Ban đầu anh tưởng, đời mình xong rồi, nhưng đến cùng nói xem, có phải lấy được chồng như ý không?Ai mà không phải trưởng thành? Ai mà trẻ con được cả đời? Phải xem Thái Sơn sẽ dạy Phong Hào trưởng thành làm sao. Phải xem Phong Hào khiến Thái Sơn thương yêu mình làm sao.---Tác giả: @Eda_KimFic gốc: https://www.wattpad.com/story/262499955?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=rhycap_imhBản chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả.…
Văn ÁnNguyễn Thái Sơn - một người sống vì ước mơ và không ngừng lao mình vào những mục tiêu cao cả. Và bên cạnh anh, luôn là một chàng trai có đôi mắt sáng, dịu dàng như ánh bình minh, Trần Phong Hào. Với anh, cậu chẳng khác nào mặt trời - âm thầm chiếu sáng phía sau, là điểm tựa để anh có thể vững bước tiến về phía trước.Nhưng cuộc đời đôi khi đòi hỏi những hy sinh không ngờ. Hào đã lặng lẽ chọn rời xa, chọn hy sinh giấc mơ của chính mình để Thái Sơn được bay cao, bay xa. Trong trái tim đầy yêu thương nhưng cũng đầy dằn vặt của mình, Hào chỉ mong một điều giản dị: *Thái Sơn có thể mỉm cười và sống trọn vẹn với lý tưởng của mình*.Thái Sơn cuối cùng đạt được những gì mình hằng mong muốn. Đứng giữa ánh hào quang rực rỡ, anh là biểu tượng của thành công, là niềm tự hào của biết bao người. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, giữa biển người tung hô, Sơn đột nhiên thấy trái tim mình trống rỗng. Bởi trong cái lặng im sau tiếng vỗ tay, anh nhận ra rằng *người đã luôn ở đó, soi sáng sau lưng anh* - Phong Hào, không còn ở bên nữa."Mặt Trời Sau Lưng Anh" là một câu chuyện về yêu thương và mất mát, về những lựa chọn đầy đau đớn của tuổi trẻ. Phong Hào đã chọn đứng trong bóng tối để người mình yêu được tỏa sáng, và Thái Sơn đã đánh đổi hạnh phúc của mình cho thành công. Nhưng liệu anh có thể tìm lại ánh sáng đã mãi lụi tàn? Hay bóng hình ấy chỉ còn là một ký ức đẹp mà trái tim anh sẽ giữ mãi mãi?…