"Hôm nay, 15 tháng 1 năm 2002, ngày thứ 910 của công trình nghiên cứu, lần quan sát thứ 3741. Đối tượng thí nghiệm không có triệu chứng bất thường nào, không có dấu hiệu hoạt động, không có dấu hiệu tỉnh dậy, không có dấu hiệu nào cho thấy phép màu sẽ xảy ra...""Cơ thể tôi đã bắt đầu có dấu hiệu nhiễm độc nhẹ. Theo quy định, tôi cần phải tiêu hủy mọi thứ và rời khỏi đây. Nhưng vì lời hứa giữa tôi với nó, tôi sẽ vẫn ở lại.""Cho đến khi độc tố nuốt trọn lấy cơ thể này."☆ shortfic, được dịch từ bản gốc tiếng trung "Деревья", thuộc tác giả pearlypersephone3 (ao3)…
Name : AoeNAuthor: PhongYiGender: fanficFandom: INFINITETruyện 1. Kim Sung Gyu, không thể chết.Tiết tử :Mở mắt mệt mỏi sau một đêm thực chất không hề ngủ, Kim Sung Gyu liếc nhìn bản thân trong chiếc gương đồng cũ kĩ đặt ngay cạnh giường. Vẫn gương mặt này, với từng đường nét chẳng có gì thay đổi sau hàng trăm năm..Thời gian SungGyu tồn tại lâu đến nỗi, anh chẳng thể nhớ rõ chính xác tất cả những người từng là người thân, bạn bè của mình, thậm chí dù chỉ là những hình nét loáng thoáng, mơ hồ.Kể cả người khiến anh bất tử, rồi biến mất không dấu vết. Người mà anh nghĩ dù cho có hóa ra tro, Sunggyu cũng không thể quên thì dường như anh cũng có thể.... quên rồi.Đau đớn làm sao bởi sau tất cả, Sung Gyu thấy rằng mình đã chẳng còn yêu thương hay thiết tha gì Con Người đó, thậm chí chẳng còn thù hận hay oán than. Nỗi đau do Người đó gây ra cũng chẳng còn. Chỉ còn lại sự trống vắng và cô độc trong hàng thế kỉ.Vì Cuộc đời anh sẽ chẳng bao giờ có kết thúc cơ mà....-Ông chủ, tên tôi là Jang Dongwoo, ông chủ cứ gọi tôi là Dong Dong được rồi !!!..- Thôi nín đi nào, Dong Dong... đây là tiệm thuốc của tôi, không phải nhà trẻ ......- Cuối cùng thì cậu đã xuất hiện, Kim Myungsoo...- Biến đi Myungsoo.... Tôi đã quá mệt mỏi rồi. Đáng nhẽ tôi không nên cứu cậu, ở cái vách đá đó. Không nên cứu một con rồng !Nhìn xem !!! Cậu để lại cho tôi điều gì tốt đẹp cơ chứ?..-------------o0o-------------[Fanfic][INFINITE]- AeoN - Truyện 1: Kim SungGyu không thể…
Title: - Paeony. - Có Năm Mươi Bông Hoa. Author: 1Ó1. Category: Random. Notes: Psychiatric Camp. Status: On - going. Sumary:Thế giới này thật tàn nhẫn. Ghế không hoàn hảo liền lấy kẻ thế vào. Ghi thù sinh hận đã bao lâu? Đến cuối cũng là một trong hàng vạn những câu chuyện thiếu hồn.Bị thiêu rụi dưới đống tro tàn. 'Xào xoạc' và thế, tất thảy lại xoay vào vòng xoáy của sự luân hồi.'Phù', thổi cây nến đi - Bắt đầu câu chuyện.…
Những Nhà Khai Phá đi xuyên qua màn đêm, bay vụt qua những vì sao sángChúng ta đi du hành chu du khắp nơi, và giúp đỡ tất cả [Sẵn Sàng Chưa!? Lên Tàu Và Tận Hưởng Thôi Nào]…
Mà nửa đời trước chẳng mấy vẹn toàn của chúng ta, Jeong Jihoon thầm nghĩ, cuối cùng đã thôi bị tháng năm cũ kỹ trong quá khứ nhấn chìm.☆ oneshot; được dịch từ bản gốc tiếng trung "致不完满的我们", thuộc tác giả 小羊圆舞曲_ (lofter).…
Cho đến khi mẹ lật ra một tấm ảnh chụp tôi và Han Wangho cười đùa vui vẻ trên chiếc ghế sofa nhung đỏ ở nhà bà ngoại. Lúc đó tôi ba tuổi, anh ấy sáu tuổi, đang trong giai đoạn thay răng, khi chụp bức ảnh này anh ấy bị mất một chiếc răng cửa trên. Vừa nhìn thấy bức ảnh ấy tôi đã phì cười.☆ oneshot; được dịch từ bản gốc tiếng trung "盐水花生", thuộc tác giả 三月春天 (lofter).…
Mãi đến mùa thu năm hai mươi tuổi, khi Han Wangho đưa tay gỡ chiếc lá vàng rực rơi trên tóc cậu, trong khoảnh khắc khóe môi anh vẽ nên nụ cười, Jeong Jihoon mới chợt vỡ lẽ: Hóa ra cậu buộc phải tin vào chiếc bánh quy may mắn từng rơi bộp vào trán mình năm mười lăm tuổi.☆ shorfic; được dịch từ bản gốc tiếng trung "树犹如此", thuộc tác giả 树犹如此 (lofter).…
Quả không hổ danh là Han Wangho. Mới tí tuổi đầu đã biết cách làm người khác tức điên, chẳng đáng yêu chút nào! Hoàn toàn không đáng yêu chút nào! Phát điên mất thôi!☆ oneshot; được dịch từ bản gốc tiếng trung "与你于我", thuộc tác giả abcdefg (lofter).…
Đối với Kim Kwanghee, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tay trái của Park Jaehyuk như một tấm vé có ghi rõ ngày giờ, hàm ý rằng những dịu dàng mà họ có với nhau hiện tại chỉ là điểm dừng chân trong đời, chứ chưa bao giờ là một bến đỗ.☆ oneshot; được dịch từ bản gốc tiếng trung "婚戒", thuộc tác giả 回昼日 (lofter).…
Thần thánh chỉ là một thứ lố bịch. Sau tất cả những gì hắn làm chẳng phải hắn vẫn còn toàn thây đây sao? lời nguyền được cho là đã giáng xuống, nguyền rủa các đời chúa công của gia tộc Ubuyashiki sau tất cả cũng chẳng thể chạm nổi đến hắn. Thật nực cười Ấy là chân lí Muzan đã ôm và sống theo gần như là cả cuộc đời hắn. Cho đến ngày, cái ngày mà lăng kính sinh quan của hắn đổ vỡ hoàn toàn không còn lấy một mảng nguyên vẹn như chính là sự sụp đổ của đức tin mà hắn vẫn luôn tự mãn.Đôi đồng tử vàng kim rực rỡ như ánh mặt trời thiêu cháy da thịt ấy vĩnh viễn sẽ là nỗi ám ảnh quấn lấy Muzan đến tận Quỷ Môn Quan.…