Giữa con phố cũ được kết thành từ thần lực đang dần tan rã,chỉ còn lại những khoảng trắng mênh mông có một mảng đỏ tươi quá chói mắtMùi máu tanh nồng,xương cốt gãy nát,máu thịt be bétNgồi ở giữa là một cậu thiếu niên tóc vàng hoe,đôi bàn tay vẫn cầm một cánh tay đứt rời,cắn,xé từng mảng da thịt trên đóCậu chỉ lặp lại đúng 3 hành động: cắn,nhai,nuốtChỉ còn lại tiếng nhai,tiếng máu thịt nhớp nháp,và cả tiếng nức nở nhỏ như thinh khôngCon phố đã hoàn toàn tan rã.…
Thứ hắn gieo vào trong cậu là một sinh mệnh - một sợi dây liên kết giữa hai người, đồng thời cũng là dấu vết hắn cố tình để lại, như muốn khắc lên cậu một sự tồn tại không cách nào xoá bỏ.Cơn mưa đã tạnh hẳn. Những đám mây chậm rãi tan trên nền trời nhợt nhạt, như lời từ biệt cuối cùng của một mùa đang lặng lẽ rút lui. Và cùng với sự tĩnh lặng ấy... là âm vang vụn vỡ của sự ngây thơ - thứ đã bị nghiền nát một cách tàn nhẫn, để lại trong cậu một khoảng trống âm ỉ, lạnh lẽo đến mức ngay cả cơn mưa dài cũng chẳng đủ sức gột rửa.…
Giữa dòng ký ức nhạt nhoà, một người một yêu lặng lẽ nhìn nhau - như thể thế giới đang dừng lại trong một khoảnh khắc cuối cùng.Kẻ khóc, người cười."Douman..."Chàng trai loài người cất tiếng, ánh mắt không rời khỏi người mình yêu - sâu thẳm nơi đáy mắt là nỗi dằn vặt, lưu luyến, chẳng muốn rời xa."Đừng buồn... hãy quên em đi."Lời thì thầm nhẹ như gió thoảng, nhưng lại nặng trĩu như một lưỡi dao cắt ngang trái tim.Và rồi, giữa dòng ký ức đang tan dần như khói sương, chỉ còn lại một kẻ si tình với trái tim vỡ vụn cùng hai hàng lệ lăn dài trên gò má đứng giữa khoảng không vắng lặng, ôm lấy một lời tạm biệt chưa từng sẵn sàng.…
Nắng hôn nhẹ vai gầy em gáiSao vô tình em để chiều rơi?Chân cứ bước như còn bước mãiLá cuốn theo ánh mắt anh rồi!Huế mùa này hoàng hôn rất khẽMắt em buồn nghiêng rẽ chân mâyờ vai nhỏ tóc mềm che đậyVạt nắng hồng rớt xuống hồn sayEm dỗi hờn một nửa yêu thươngHay đang mơ một mảnh tình hường?Mà gót chân hững hờ lướt vộiĐể nắng chiều rơi ướt dòng Hương..._(Huỳnh Minh Nhật)_#ooc#allxreader#YoHaji#youkaigakkounosenseihajimemashita#terrifiedteacheratghoulschool…
Cơn gió cuối xuân khẽ lướt qua hiên nhà, nhẹ đến mức tưởng chỉ là ảo ảnh - nhưng rồi cuốn đi một người, lặng lẽ như thể chưa từng tồn tại.Kẻ ở lại thì bạc trắng mái đầu trong một đêm, sống quẩn quanh trong mê mộng nửa tỉnh nửa mơ, khờ dại chờ một lời gọi đã vĩnh viễn chẳng bao giờ vang lên nữa.…
-- Nhưng đó chỉ là một hộp sô-cô-la nhân rượu. Nói tóm lại, Sakura đã bị ngã gục bởi sô-cô-la nhân rượu.Edit: @havu1803.📍Warning: Edit không có sự cho phép của tác giả nên vui lòng không lấy đi nơi khác.…
Author: OikawaHajime13Source: AO3Shane và Ilya thật khó khăn để giữ được sự chuyên nghiệp trong công việc, và Bood thì đã cmn chịu quá đủ rồi.Thế là tèn ten, hũ phạt cẩu lương ra đời.Mỗi khi đội bắt được quả tang Shane và Ilya chim chuột lố lăng nơi công cộng, cả hai sẽ phải trả tiền phạt.*Public Display of Affection (PDA): tiếng lóng chỉ các hành động thả thính nơi công cộngBÀN CHUYỂN NGỮ CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.…
Mắt khép lại, tay đan chặt lấy nhau như sợ lạc mất.Trong khoảnh khắc ấy, chẳng còn định kiến, chẳng còn ánh nhìn lạnh lẽo hay lời thì thầm cay nghiệt ngoài kia.Chỉ còn lại hơi thở hòa quyện, nhịp tim giao thoa trong lồng ngực.Mặc kệ thế giới, mặc kệ bão tố đang rình rập sau cánh cửa khép hờ, đôi ta vẫn ở đây - nguyên vẹn trong tình yêu nhỏ bé mà kiên định này.Tựa như giữa đêm dài mịt mù, chỉ cần bàn tay kia không buông, thì bình minh sớm muộn gì cũng sẽ đến.…
Tuyệt vọng tàn đảng phục hồi, thế giới lâm vào tân hỗn chiến trung, vì cứu vớt bị tuyệt vọng ăn mòn thế giới, Hinata Hajime quyết định đi các thế giới khác thu thập hy vọng mảnh nhỏ, cùng lúc đó, hắn trong cơ thể nào đó ý thức cũng ở thức tỉnh.Vì thế hắn quá thượng giao thiệp hắn ra ngựa, đánh nhau trong cơ thể ý thức thượng hoàn mỹ sinh hoạt.Nhưng mà......Dazai: Chẳng lẽ Hajime quân dị năng là nhân cách trọng tố?Reborn: Thu liễm điểm, ngươi nhân cách dọa đến xuẩn cương.Thanh vương: Đột nhiên cắt ý thức, nói, ngươi có phải hay không vô sắc chi vương!Hajime:......?Tiểu kịch trường:Trinh thám xã tới một vị tân nhân, tóc đen bích mắt, nhìn qua chính trực, ôn nhu lại hữu hảo, chính là thể thuật có điểm nhược, cũng không biết hắn dị năng là cái gì.Ở địch quân đột kích thời điểm, mọi người sôi nổi đem tân nhân hộ ở sau người, bảo hộ yếu ớt tân nhân.Hinata Hajime: Kỳ thật...... Thật cũng không cần.Trinh thám xã chúng: Yên tâm, chúng ta nhất định sẽ bảo vệ tốt ngươi!Sau lại, mọi người nhìn chằm chằm trừng mắt một đôi xích đồng, trong miệng kêu nhàm chán đến cực điểm, sau đó đem địch nhân toàn bộ xử lý tân nhân lâm vào trầm tư.Nguyên lai tân nhân dị năng là hai nhân cách?!Hinata Hajime: Đều nói không phải hai nhân cách!......…
Fic dịch, có chỉnh sửa, không thích hợp ở đâu hãy nhắc chứ đừng toxicNhờ thí nghiệm của Yanagida và yêu thuật của Tamao mà đã đưa toàn bộ học sinh lớp 2-3 đến hòn đảo trong tương lai, nhưng theo một cách hơi độc lạ…
Chương 135 nhưng được viết dưới góc nhìn của chú cáo đen bé nhỏTruyện vô cp, oneshot. Nội dung trong đây là cảm hứng cá nhân, vì vậy chắc chắn sẽ không tránh khỏi việc ooc. Mong mọi người hãy chú ý…