Nghĩ gì viết đó.
Khi sự im lặng bùng nổ thành lời văn.…
Khi sự im lặng bùng nổ thành lời văn.…
Năm ấy, từng có một cô gái mang những hi vọng như ánh sao đến tương lai…
ngày tháng năm đó cta chia tay a lại 1 mình trên con đường…
" tìm gấp giùm em một chỗ học nấu ăn với ạ "…
ẻêr…
Cuộc sống bình thường..Một ngày bình thường...Đụng phải 2 người không bình thường....Tôi phải làm sao đây???Liệu tôi có thể thay đổi thứ gì đó???...Ps: Truyện ngôn mọi người cứ yên tâm, có vài chi tiết gay nhỏ thôi > 3 < À khuyến cáo nha truyện có một vài cảnh 18+ nhẹ thôi ha !! Thoát khỏi truyện này nếu bạn là một người thích đọc truyện gay hoạc là người chưa đủ tuổi để đọc!…
Chỉ chứa SongKiệt nhưng có cài fic nó liền nhau nên sẽ maybe dính cp khác ^^Chưa có sự cho phép của tác giả…
"Fukuzawa-dono, chỉ vài tiếng nữa thôi nhỉ." Mori cười khúc khích như cách gã hay phô bày cho độc vị cộng sự bấy lâu (sắp trở thành kẻ thù trên danh nghĩa) của mình.Fukuzawa xoay đầu nhìn hắn, nắng bạt qua lớp kính mỏng, rơi vào trong đáy mắt ôn hòa của chàng thiếu niên trẻ thuở ấy. Gã thơ thẩn trong phút chốc, và thật kỳ lạ rằng Mori không mấy bất ngờ về phản ứng của bản thân khi có một con người rất đỗi nghiêm tú như vậy đứng trước mắt mình.Ngài hỏi. "Về điều gì? Về Yokohama sau này, hay bản thân chúng ta rồi sẽ thế nào?" Giọng Fukuzawa vẫn trầm thấp dịu dàng, tựa như một phím piano quãng dưới mà gã bác sĩ hay nghe để rơi vào chiêm bao."À... Về anh. Về tôi. Về mọi thứ khi hai ta ở hai đầu chiến tuyến." Mori ngừng lại, nhát gừng. "Thực ra thì, Yukichi này, so với hoàn thành kế hoạch Ba Bên, tôi muốn đứng cạnh anh hơn."Ngài không mấy ngạc nhiên khi Mori nói thế, bởi gã cộng sự của Fukuzawa luôn luôn vậy, như một con mèo hoang sẵn sàng nhào vào lòng người khác và để lại muôn vàn vết bẩn. Nhưng Fukuzawa lại không thấy phiền. Dẫu cho ngay sau đây vẫn cứ là một phần của cuộc nói chuyện (nhất thiết cần phải tàn nhẫn) của hai người."Khi chạng vạng đổ bóng, câu vĩnh biệt là điều có thể lường trước được, đặc biệt là với chúng ta."…
Tác Giả: Huyền MặcHọ gặp gỡ nhau như vậy. Mạc Tang giống quả bom nguy hiểm, thậm chí có vết thương do súng mà người bình thường khó có thể hiểu được. cô loạng choạng đến trong cơn mưa xối xả. Khi tỉnh dậy, Mạc Tăng vẫn cho rằng đây là một sự cố bất ngờ.Đáng tiếc là rất lâu sau đó, Mạc Tang thường nghĩ lại, cuộc gặp gở phải gọi là thật thảm hại. Nếu nếu còn có cơ hội, cô Út ra được giống như Daisy nói, Phụ nữ nên đứng giữa nắng rực rỡ và làm nữ hoàng của thế giới. như thế khi gặp Đường Tụng, cô mới có thể là người con gái ngoan hiền, xinh đẹp lộng lẫy xinh đẹp lộng lẫy.Ai cũng có cơ hội đó, chỉ riêng Mạc Tang là từ trước đến nay chưa bao giờ là cô gái ngoan hiền.khi gặp Đường Tụng, Mạc Tang ngọc nát hoa tàn.…
Xuyên qua nữ chủ bình thường đều đến hòa bình thịnh thế, gặp được hiền quân minh hoàng, vạn nhất không hay ho xuyên thủng một cái loạn thế, gặp được hoàng đế, Vương gia đều là háo sắc, thị sát người thũng sao làm? Xuất phát từ một loại ác thú vị, ta lấy ra một đoạn Trung Quốc lịch sử thượng loạn thế làm như văn vẻ mất quyền lực bối cảnh, bài này trung xuất hiện nhất bộ phân nhân vật cũng đều có thể lấy ở lịch sử tìm được nguyên hình. Nhưng là, khả nhưng là, nhưng nhưng là ta không hy vọng các ngươi đi tìm, bởi vì ta đem bọn họ đều sách ba sách ba, niết ba niết ba một lần nữa tổ hợp, cho nên chỉ làm xem một cái ác thú vị chuyện xưa đi!…
"Bầu trời của tớ có màu xanh, có nắng và .. có cậu."- Này, tính ngồi thơ thẩn ở đây đến bao giờ? Lee Dae Yeol nhìn MiJoo ngồi ngơ ngơ ngẩn ngẩn, anh mỉm cười hỏi lấy lệ, trong lòng vốn đã thấu được từ đôi mắt đen nhánh ấy vài điều khá là hiển nhiên.- Em chờ ... - Chờ Ji Soo hay Myung Eun? - Em không biết, .. Một cô gái mặc bộ váy xanh da trời nhàn nhạt xỏ đôi bàn chân nhỏ nhắn trong hai chiếc giày vải hơi rộng chăng .. Trời hôm nay không được xanh lắm Dae Yeol nhỉ?- Đợi thêm 1 chút nữa, nắng lên thì màu xanh sẽ về thôi.…