Bước Thêm Một Bước
Đam mỹ trong ta, sáng tác ngẩu hứng sau 8 năm làm hủ nữ. Văn phong tạm được, cốt truyện vừa đi vừa viết, thể hiện cái nhìn mà ta thích về đam mỹ…
Đam mỹ trong ta, sáng tác ngẩu hứng sau 8 năm làm hủ nữ. Văn phong tạm được, cốt truyện vừa đi vừa viết, thể hiện cái nhìn mà ta thích về đam mỹ…
Đó là một cơn ác mộng."Cuộc thám hiểm đã thất bại, liên minh các phe phái đã bị tiêu diệt!"Đó là sự sụp đổ."Không thể tin được là họ lại thất bại trong 'Thiên Lam băng uyên'..."Đó là tiếng kêu đau đớn."Tôi sẽ đi. Một lần nữa, tiến vào địa ngục ấy."Và rồi, đó là một cuộc phản công."...Tôi cần sức mạnh của anh."Cơn "phẫn nộ" ấy mang tên "hy vọng."Ngọn lửa trắng rực rỡ và tiếng gầm của nàng tiên sẽ đâm xuyên qua bóng đen tuyệt vọng của ngục tốiĐó là thứ ý chí bất khuất sẽ nghiền nát mọi sự diệt vong.Phép màu đang chờ đợi ở nơi chưa ai đặt chân tới.Giờ ngay giữa vực sâu tuyệt vọng, hãy để ta gọi tên nó.Đây là câu chuyện về một huyết thống khác.…
Anh đối với cô chỉ có thù hận. Hận đứa "em gái " cướp đi tình cảm cha dành cho anh... Hận đứa con gái của người đàn bà cướp vị trí của mẹ anh. Đó dường như đã là một chấp niệm..... Tình yêu của anh bị thứ chấp niệm đó giết chết. Thanh xuân của cô bị thứ chấp niệm đó vùi dập. Cô yêu anh, đơn phương anh..... 18 năm thanh xuân của cô để rồi chỉ nhận được câu nói : " Cả đời này, đừng mơ có được tình yêu của tôi "Anh tàn nhẫn như thế.... Để rồi đến khi mất đi.... mãi mãi chỉ còn lại hoài niệm- truyện đầu tay của mình...có gì góp ý ạ - -Mong mọi người ủng hộ -…
- Truyện : Gia đình hắt hủi… Say nắng cô nàng lớp 12– Tác Giả : kòY lcai– Tình Trạng : Đang Viết– Post : chíp KòY…
Đột nhiên những người trên 18 tuổi trên thế giới biến mất vào đầu thế kỉ XXI.Thế giới mà "người lớn" đã biến mất và giờ chỉ còn "trẻ con" đang phải đối mặt với thế giới một mình như thế nào? Mọi thứ vẫn xảy ra bình thường như thế, những đứa trẻ từ 1 tuổi thì đột ngột xuất hiện khi một người đến tuổi 18 biến mất. Lũ trẻ vẫn thay phiên nhau chăm sóc, nuôi dạy, sinh tồn trên thế giới và tìm hiểu về chúng. Nhưng 10 năm sau kể từ "sự kiện" ấy, "người lớn" được trả lại còn "trẻ con" thì đến một vùng đất kì lạ, Eden. Những đứa trẻ giờ vật lộn trước một thế giới kì lạ và hơn hết đó là căn bệnh của chúng. Nếu chúng không chịu được thì sẽ phải "chết", những đứa trẻ còn sống thì màu mắt biến đổi, không có ai giống ai và hơn hết chúng có "siêu năng lực". Vẫn như vậy, khi có đứa trẻ biến mất một đứa khác thay thế cho đến khi White, đứa trẻ cuối cùng xuất hiện cùng với Colorless - đứa trẻ trong thế hiện đầu tiên đến nơi đây vẫn chưa biến mất.Đây là câu chuyện của 50 năm sau "sự kiện" ấy. Sự giễu cợt của các vị thần, những con quái vật "siêu nhiên" của vô vàn màu sắc xuất hiện và: "Wellcome to Edenland!" - nơi mà bạn tìm kiếm một thế giới "màu nhiệm" cho bạn...có phải không nhỉ?…
Khi đã để hàng triệu người đặt niềm tin... Thì nhớ đừng để dù một người thất vọng. Khi tất cả đều hứa sẽ cùng nhau đi... Và tình anh em đã nảy mầm... Xin đừng vì lí do gì mà rời xa nhau... Ta có quyền quyết định có ở lại hay không, hoặc nếu ra đi thì không phải không thể quay về... Làm ơn hãy về bên nhau, xiết lại vòng tay ấy, để 12 người lại hòa chung làm một, một hành tinh soi sáng dải ngân hà... Mọi thứ đều có thể vượt qua khi chúng ta có nhau, chúng ta sẽ tiếp cho nhau sức mạnh, đỡ nhau dậy sau cái vấp ngã, che chở cho nhau trong giông bão, chắc chắn một ngày ta sẽ tìm được hạnh phúc cho tất cả. Vì sao? Vì đó là chúng ta, là các anh là các em! Còn nhớ? "Từ khi sinh ra chúng ta đã là một.Mọi người sẽ cùng nhau bước tới tương lai""Mỗi ngày ta tạo nên LỊCH SỬ"-EXO's History…
https://wikidich.com/truyen/nong-phu-cung-doc-si-X9t0KlS4CHYkylca#!…
Vẻ ngoài của một con người không nói lên điều gì cả. Và có nhiều khi nó tỉ lệ nghịch với tính cách bên trong của họ.…
ở đây có truyện về 2 con mều ngồi bên cửa sổ nhưng sẽ không có con nào đổi chỗ cả(>∀<)…
Hén lô mí bè, vì truyện có nhiều hình ảnh khá dằm khăm mà wattpad quét không cho đăng trên này, nên các bà vào đây để đọc hướng dẫn xem full các hình ảnh nhé. Yêu các bà!!!!!Gu truyện khá mặn và hình ảnh dăm chảy nước, cân nhắc khi xem nơi đông người =)))))))))))))))))…
"Bạn đã bao giờ cảm thấy trái tim mình thuộc về nơi nào đó chưa? Tôi thì rồi. Chẳng biết vì đâu mà tôi lại thích nơi này đến thế. Thích từ những điều nhỏ nhặt và đơn giản nhất. Tôi cảm thấy Seoul có tâm hồn tôi, có mọi thứ tôi muốn. À... còn có cả anh... Seoul là ước mơ của tôi. Anh cũng là ước mơ của tôi.."…
ở đây ihs là nhất; cringe hơn bth 😭…
dựa trên một giấc mơ có thật của tớ. nhớ quá nên phải viết ra đây vì sợ sẽ quên.…
[Noncp/ Haruaki hướng/ Multicouple] Lắng và Lặng.. Truyện viết các mẫu chuyện thường ngày xoay quanh Haruaki và đôi khi và một số nhân vật khác.Note: Thật ra truyện không chỉ xoay quanh Haruaki mà cũng sẽ đặt Amaaki là một nhân vật xuất hiện khá thường xuyên và mình viết cả về Amaaki. P/s: Có thể gọi mình là Laika, mình lọt hộ Yohaji nên viết ạ. Mình ủng hộ tất cả các couple của truyện nên mong độc giả của mình hoan hỉ nhen.…
Trong thế giới nơi định mệnh được khắc thành chữ trên da thịt, người ta tin rằng chỉ cần mang một cái tên, cả đời sẽ không lạc lối.Hoàng Tinh và Khưu Đỉnh Kiệt, lớn lên cùng nhau, yêu nhau trong im lặng, đứng bên nhau đủ lâu để quen thuộc, nhưng chưa từng dám tin rằng mình là duy nhất của đối phương. Không có ấn danh, không có định mệnh, chỉ có những cảm xúc không được gọi tên - an toàn nhưng mong manh.Cho đến khi Hoàng Tinh nói dối...----Thể loại: AU, fiction, nameverse, khoa học viễn tưởng, âm u công x dương quang thụ, ngược, độc giả số khổ…
Yêu một người có phải là luôn nhìn về phía người ấy hay không? Luôn muốn bảo vệ người ấy, luôn muốn trở thành chỗ dựa duy nhất cho người ấy đúng không? Vậy là yêu đúng không?- Không, An chỉ ngộ nhận bản thân thích mình thôi. An chỉ đang che chở cho mình như một người em trai thôi.- Thế tại sao tao lại muốn hôn mày đến phát điên lên được!---------------------Thể loại: đam nỹ, HE, (đang nghĩ tiếp) Số chương: 100 chương (đặt tạm)Tác giả: SoolCao (Mùa_hạ_trắng)Truyện tự viết nha, có hứng lên nên viết. Không phải truyện edit, nên có mang đi đâu nhớ báo mình một tiếng. Mà truyện mình tự viết chắc không ai mang đi đâu nhỉ!…