Cẩm Lan sục Tâm Phật Khẩu Xà
Cục súc k Phải Fan cẩm Lan sục thì đừng coi…
Cục súc k Phải Fan cẩm Lan sục thì đừng coi…
Một tts được tuyển chọn nhờ tài năng hơn người nhưng cô không mấy hứng thú với công việc này. Cô chỉ đồng ý vì muốn thoát khỏi ràng buộc của gia đình và chứng minh cho họ thấy cô vẫn thành công khi không cần dựa vào quyền lực của họMong mọi người ủng hộ nha…
Một cô gái khi mới 12 tuổi đã bắt đầu có những giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, cô luôn mơ về một người con trai đuổi theo mình, khung cảnh xung quanh thật quen thuộc, cô biết dù cô chưa từng đặt chân đến đó bao giờ.Cô luôn muốn tìm chàng trai ấy, khuân mặt ấy, hình dáng ấy,... Nhưng mỗi lần sắp được nhìn khuân mặt anh ta...…
abcxyz…
Tác giả: Vũ Gia Thịnh Hàm- Này Mộng, nếu chỉ còn một ngày để sống, mày sẽ làm gì? Tôi nằm trên giường không ngủ được, xoay người phát hiện Mộng nó vẫn còn cầm điện thoại lướt mạng. - Vậy còn mày, nếu chỉ còn một ngày để sống, mày sẽ làm gì?Nói rồi Mộng đưa điện thoại cho tôi xem, thì ra nó đang tìm đọc những cuốn sách online về ý nghĩa cuộc sống. Một đứa như nhỏ Mộng suốt ngày chỉ biết ăn uống, vui chơi, lại còn cái tật lười biếng, trước giờ không thèm cầm một quyển sách để đọc, thì bây giờ, nó lại bỏ cả giấc ngủ mà nó luôn tôn thờ để đọc sách. Tôi nhìn Mộng mỉm cười, nó cũng cười lại với tôi, hai đứa ngước mắt lên trần nhà, suy nghĩ xa xăm.…
Là O.C của tui về Creepypastabỏ hơi lâu nên tội ẻm, tui không thể bỏ đứa con này.Nên giờ đây tui mang nó lên trên này...p/s: Mất nick wattap rồi nên mới up ở đây đó chứ (T^T)Đây là O.C cá nhân, không xuất phạm đến tập thể hay cá nhân nàoVui lòng không mang đi khi chưa có sự cho phép của tui.Cảm ơn đã đọc...Đã đăng ở MangaToon…
có bao giờ bạn yêu 1 người trên facebook mà giả vờ như không?có bao giờ bạn chia tay1 người trên mạng mà đã làm tỗn thương người đó? câu chuyện mình có thật về 1 chàng trai đại học và 1 cô gái phổ thông...…
tôi lm vì vui thôi với lại tôi mơ tào lao lắm nên p lọc coi cái nào k xamloz thì viếttừ tôi dùm hơi thô lưu ý: tôi tuy là nữ nhưng trong mơ tôi là trai nên lấy là nam nhoa…
Nó ném về cam 1 con nhóc hậu đậu ,đeo kính mặt hơi trái xoan " ns chung ăn hại" ...😁😁đọc r bt…
nàng ngọc tuyết băng ; là 1 sát thủ thiên tài tk21 vì 1 lý do ko đâu vào đâu mà xuyên ko vào cuốn tiểu thuyết np máu chó vô tình đọc đk . xuyên thì xuyên đi nhg sao lão thiên lại đối xử như vậy vs nàng chứ cư nhiên nàng lại xuyên vào vai nữ phụ bi thảm nhất truyện .haiz! ... đk rồi nếu nàng đã đến đây thì sẽ thay đổi tất cả nguyên tác nữ chủ , nam chủ hãy đợi đấy coi ta thu phục các ngươi như thế nào . haha.... ta tạm đặt gạch trc nàng nào lọt hố thì đợi ta thi xong sẽ bắt đầu viết truyện nha! chúc các nàng thi tốt haha ( cười gian xảo)…
Các bạn đọc đi rồi biết. Mình mới vô nghề nên mong các bạn thông cảm, không hay thì đừng ném đá nhé . Trong câu chuyện lisana là nhân vật phản diện nhé. Xin lỗi các bạn #teamlisana…
TRẠM LẶNGTác giả: Hạ Nhật Phong CaThể loại: Kinh dị, Hiện đại, Vô hạn lưu, Hư cấu, Siêu nhiên, Trinh thám, Tâm lý______________[GIỚI THIỆU]Có những vết nứt trong thực tại mà chỉ những người sắp bị lãng quên mới thấy.Đối với kiến trúc sư Trần Vĩnh An, nó bắt đầu bằng một tiếng nhỏ giọt trong tâm trí. Đối với những người khác, đó là một con số lặp lại, một cơn ác mộng chung. Họ là những Người Tương Thích, bị một Cơ Chế vô hình "đánh dấu" để ném vào các phó bản-những tiếng vọng của bi kịch nơi quy luật vật lý bị bẻ cong để phục vụ cho nỗi sợ.Sống sót không phải là mục tiêu duy nhất. Họ phải chiến đấu để bảo vệ ký ức, bởi vì thất bại sẽ biến họ thành những bóng ma chưa từng tồn tại.Giữa hai thế giới, có một nơi chốn duy nhất không bị thời gian chạm tới: Trạm Lặng. Một quán cà phê chạng vạng, một thư viện cũ kỹ, một nơi trú ẩn... hay một cái bẫy?Khi thực tại là một lời nói dối, và cơn ác mộng là sự thật duy nhất, liệu bạn có dám tìm đến Trạm Lặng?…
📖 Ngươi Là Quẻ Ta Không Đoán NổiThể loại: Cổ trang - huyền huyễn, thầy pháp, trả thù, cung đình, tâm lý, tình cảm ẩn ngầm, mối quan hệ không định danh.---Hắn là Trần Nguyệt Quang, con trai của vua Trần Khanh.Chỉ vì một lời xúi giục ghen tuông, vua giết oan cả dòng họ trung thành và hoàng hậu - để lại đứa con trai nhỏ được một người phụ nữ thuộc họ bị hại cứu thoát, đổi tên, đổi thân phận, sống dưới cái tên:Trương Nguyệt Quang - pháp danh Pháp Tạ Thần.Lớn lên giữa giới thầy pháp, hắn tinh thông bói toán, am hiểu vận khí, giỏi cả phép thuật lẫn võ công.Nhưng trong lòng, chưa bao giờ dập tắt mối thù với triều đình - đặc biệt là kẻ đáng lẽ phải gọi là cha.Y là Tần Vũ, con của vị vua chính thống từng bị Trần Khanh lật đổ. Cả dòng tộc bị giết.May mắn sống sót, y ẩn danh làm hộ vệ dưới quyền một viên quan, sống âm thầm mà lạnh lùng, chỉ chờ cơ hội trả thù.Một người trầm ổn, lý trí, nhưng càng đi sâu vào triều cục, càng nhận ra mình đang bị cuốn vào một vận mệnh khác - nơi có một kẻ mang tên Tạ Thần.Hai kẻ mang thù với triều đình.Một người đọc được vận người khác.Một người là quẻ không thể định danh. Tình cảm không rõ ràng, quan hệ không thể gọi tên.Có lúc là đối đầu. Có khi là cộng tác.Nhưng cuối cùng... chẳng ai trong số họ còn buông bỏ được người kia.Đây là câu chuyện về thù hận, vận mệnh, và những dây nối vô hình giữa hai con người sống ngoài ánh sáng triều đình.Khi cảm xúc không thể gọi là yêu, cũng chẳng dứt là ghét.Chỉ có thể thừa nhận một điều:"Ngươi là qu…
© Bìa truyện được lấy từ nhiều nguồnBông hoa chỉ đẹp khi nó còn sống. Khi đã héo rồi thì cũng chỉ có như thế, ai nói rằng dù chết đi thì những ý nghĩa ta mang lại vẫn sống mãi. Nó chỉ là một lời nói tích cực…
Tống Duy Trường - Chàng trai của những đêm dài đằng đẵng nơi hộp đêm nhơ nhuốc. 18 tuổi, ước mơ vỡ vụn dưới chân những kẻ đòi nợ thuê, sau lưng anh là người mẹ quỳ gối khóc than và người cha say xỉn trốn chạy trên mái nhà. Trên vai áo anh không phải là tương lai, mà là mùi khói thuốc nồng nặc và vị đắng chát của men rượu. Trường sống như một bóng ma, bám đuổi anh là những định kiến nhơ bẩn của người đời và gánh nặng nợ nần chất chồng từ người cha quá cố.Trần Minh Khánh - Sinh viên Y khoa ưu tú, bước đi trong mùi thuốc sát trùng thanh khiết và những trang sách tri thức dày cộm. Trên vai cậu là chiếc áo blouse trắng cao cả, hơi thở mang vị bạc hà mát lạnh và cuộc sống nhung lụa của một thiếu gia tập đoàn lớn. Cậu là biểu tượng của vinh quang và ánh sáng, nơi mà mỗi bước chân đi qua đều là những lời reo tụng.Hai thế giới ấy vốn là hai đường thẳng song song, cứ ngỡ chẳng bao giờ chạm mặt. Thế nhưng, Khánh đã chọn bước vào vũng lầy mà Trường gọi là nhục nhã, dùng đôi bàn tay thanh sạch của mình để kéo anh ra khỏi bóng tối của sự tự ti.Anh yêu cậu bằng tất cả sự kiêu hãnh của một người đàn ông nghèo: Suốt những năm tháng ấy, anh chưa bao giờ để Khánh phải thiếu thốn bất cứ điều gì. Họ đã cùng nhau đi qua những ngày giông bão, từ lúc đôi tay trắng đến khi tên tuổi rạng danh. 6 năm thanh xuân đổi lấy một cái đám cưới viên mãn và sự cúi đầu chấp thuận của cả hai gia đình.( Mình chưa đủ tuổi để chạm đến ngành y cao cả, nhưng mình có niềm đam mê mãnh liệt với nó. Nên mình đã xây dựng nhân vật…
truyện viết thửgdfgsrhgs…
Sau khi nhập học tại trường Hegelians 6 tháng, Maria bỗng dưng mất tích không rõ nguyên do. Hàng đêm, những giấc mộng kỳ lạ về Maria vẫn luôn xuất hiện trong giấc mơ của Hellen. Điều đó làm cô nghi ngờ rằng việc mất tích kia có liên quan đến Trường Hegelians mà Mairia theo học.Hellen đã quyết định nhập học tại Hegelians để tìm kiếm tung tích của Maria. Tại đây, hàng loạt sự kiện kỳ lạ xảy ra xung quanh Hellen và cô dần nhận thức được rằng sự hiện diện của một thế lực tà ác to lớn không ngờ đến phía sau côVà sự gặp gỡ giữa cô và hắn - một người đàn ông có đôi ngươi màu đỏ máu đã khiến cuộc tìm kiếm Maria của Hellen trở nên càng thú vịHãy ủng hộ " Chàng trai Vampire của tôi " nhé ❤…
"desperate from deep within" Thể loại : tình cảm, tâm lí, gia đình, trả thù, bách hợp, ngôn tình,v..v..Châm ngôn của tôi: Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi....nhưng liệu có còn ngày mai không...Gửi đọc giả thân mến! Tâm lí bạn sẽ vững tới đâu khi đọc truyện của tôi? Truyện tôi viết nói ngắn không ngắn dài không dài vì tôi viết nó như cuốn nhật ký có hồi kết, liệu bạn có đủ tâm lí khi đọc truyện của tôi? Nếu đủ thì có lẽ bạn chưa thật sự cảm nhận được cảm xúc nhân vật hay hoàn cảnh tôi viết, còn nếu không đủ tâm lý thì đúng rồi đấy, tôi đã mất bao nhiêu thời gian để thoát ra khỏi cảm xúc của nhân vật tôi tự tạo ra? Nếu bạn đã chuẩn bị xong tâm lí thì hãy đọc và cảm nhận nó nhé vì đó là tất cả cảm xúc bất hạnh mà tôi cảm nhận được. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ! Thân gửi!…