ĐỪNG MANG RA NGOÀI. CẢM ƠN~~~~~~~~Là câu chuyện nhỏ về Min YoonGi và Kim TaeHyung, hoặc cũng có thể là SUGA và V của BTS.Nhẹ nhàng, lơ lửng. Cái ngược không cần nhìn cũng thấy, nhưng cái ngọt muốn cảm nhận phải đào sâu và cực lực bới tìm.~~~~~~~~YoonTae - You Never Walk Alone (done)1. Extra YoonKookTae - Behind You (done)2. Extra YoonTae (done)…
Không có gì, chỉ là tổng thống ở cùng với Ngài Cưa. Sẽ khá là OOC tại tôi đọc CSM lâu lắm rồi, một vài chi tiết không nhớ nổi nên ít nhiều sẽ có chút sai sót, tôi đoán vậy.…
Daddy? How beautiful you are.Làm ơn đừng nói gì nếu nó trở thành một series đầy tội lỗi vì cậu Park Jimin của tớ chỉ mới 6 tuổi. Thanks for 1,2k follow…
"tôi thấy hạnh phúc bên kia đồigọi những bình yên nào ghé chơicần lắm, gầm lắm, sao vời vợituổi thanh xuân cũng như mây trời"thể loại: hiện đại, thanh xuân tươi đẹp.start at 01.15 a.m. on 231203end at 03.12 a.m. on 231219written by _lostinmyblue_*truyện được lấy cảm hứng từ bài hát Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh của Bằng Kiều và hậu trường buổi chụp concept photo cho Orange Blood Engene ver.…
"nếu em không ngừng gọi tên tôitôi không nỡ rời đixin em đừng giam giữ tôi trong bóng hình của emkhi em rời xa tôi, tất cả những gì còn đọng lại trong tôi là âm vang của em"thể loại: hồi ký, hiện đại, thanh xuân vườn trường, thời đại học, thanh xuân tươi đẹp.S.E.start at 01.15 a.m. on 231007end at 03.40 a.m. on 231021written by _lostinmyblue_*truyện được lấy cảm hứng từ bài hát echo của Alexander Stewart.…
"Yêu phải chăng là quay người bước đi. Để ai đó xoá hình bóng mình trong tim và đón nhận một người khác... Một người xứng đáng" ..................................................................."Anh càng hận em thì tim càng đau, đầu càng ong. Vì anh càng yêu ""Em càng yêu anh thì mắt càng cay, môi càng đắng. Vì em rất hận anh"...................................................................…
like cutting water with a knife, the arguments never stopit wasn't like it didn't work in the first placewe're just differentmaybe i was wrong after all…
Hậu truyện của 2 phần "Cậu bạn quái vật dưới giường của tôi"🖋Sau khi Yeonjun, Soobin, Beomgyu, Taehyun chết trong trận chiến cuối, Syeni, Kai và Lisa đã giúp họ hồi sinh và sau đó rời khỏi MW...nhưng mọi chuyện thực sự kết thúc hay là khởi đầu cô một điều gì đó?!🐾…
Sủng ,ngọt ,h+.Mình vẫn đang trong quá trình viết nên mọi người thông cảm ạ 🥰Do mình mới viết cho nên có gì sai xót thì mọi người góp ý mình sẽ sửa lại nha .…
Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh se sắt, luồn qua mái tóc rối bù của Niragi. Hắn khẽ rùng mình, kéo cao cổ áo khoác. "Mày có bao giờ cảm thấy... cô đơn không, Chishiya?" Hắn hỏi, giọng nói trầm khàn vang vọng trong không gian tĩnh mịch.Chishiya im lặng một lúc, rồi quay sang nhìn Niragi, ánh mắt xanh xám sâu thẳm như vực thẳm. "Tao không biết." Cậu đáp, giọng nói đầy ẩn ý. "Có lẽ... tao đã quá quen với việc ở một mình."Niragi nhìn hắn, ánh mắt có chút phức tạp. Hắn biết, Chishiya không phải là một người dễ dàng mở lòng. Nhưng hắn cũng biết, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và kiêu ngạo đó, là một tâm hồn cô độc và tổn thương."Mày biết không, Chishiya," Niragi nói, giọng nói trầm thấp và dịu dàng hơn bao giờ hết. "Tao nghĩ... chúng ta không cần phải cô đơn."Chishiya nhướn mày, ánh mắt có chút ngạc nhiên. "Ý mày là gì?"Niragi không trả lời, hắn chỉ tiến lại gần Chishiya hơn, đưa tay chạm nhẹ vào má hắn. "Ý tao là... chúng ta có thể tìm thấy nhau." Hắn nói, giọng nói thì thầm như một lời hứa. "Chúng ta có thể... cùng nhau phá vỡ sự cô đơn này." Hắn nói khẽ, bàn tay khẽ đan vào tay ChishiyaChishiya im lặng, hắn nhìn Niragi, ánh mắt có chút dao động. Hắn chưa bao giờ gặp một ai như Niragi, một người có thể nhìn thấu tâm can hắn, một người có thể chấp nhận hắn với tất cả những khiếm khuyết của mình.Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh se sắt, nhưng trong lòng hai người, một ngọn lửa ấm áp đang dần bùng cháy. Họ ngồi đó, im lặng, nhưng giữa họ là một sự kết nối kỳ lạ, một sự thấu hiểu sâu sắc. Họ biết, họ đã tìm thấy nhau…