Eom Seonghyeon là một kiến trúc sư sống ở con đường phía tây thành phố.Ahn Keonho là một hoạ sĩ vừa chuyển đến nhà đối diện.Đây là câu chuyện 10 năm của hai người.@downpour0721Chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả.…
Hack bay acc của hotface và cái kết.Thể loại: Văn xuôi, textfic, TXVT, cháy chậm.Disclaimer: Seankeon, Seankeon, Seankeon! No side couple, sẽ có chửi thề, không ưng xin đừng nặng lời. Mọi tình tiết và kiến thức chuyên môn trong truyện đều thuộc về trí tưởng tượng của tác giả, ai nghiêm túc, ai judge xin hãy quay ra.…
"nếu mẹ em biết em ăn phở nhà anh, mẹ em sẽ chặt chân anh mất."sơn hoàng tiệm phở gia truyền chú phàm (top) x khánh huy tiệm cơm tấm cô tiên (bot) hai quán ăn gia truyền nằm đối diện nhau trong một con ngõ nhỏ. hai gia tộc thâm thù đại hận.…
𝐩𝐥𝐨𝐭: anh đã luôn nghĩ về việc ôm em, hôn em, bao bọc em, nuông chiều em, giữ gìn em, về một nhà với em. nhưng huy đã không còn nghĩ như vậy nữa.𝐥𝐨𝐰𝐞𝐫𝐜𝐚𝐬𝐞.𝐬𝐨𝐮𝐧𝐝𝐭𝐫𝐚𝐜𝐤:- stop waiting - cigarettes after sex.- nothing's gonna hurt you baby - cigarettes after sex.…
Có người nói...Tuổi mười bảy là nơi bắt đầu của những rung động đầu đời.Nhưng với Ahn Keonho.Mọi bi kịch cũng bắt đầu từ năm mười bảy tuổi.Cậu từng là nam phụ phản diện trong một cuốn tiểu thuyết học đường.Là người theo đuổi nữ chính.Là tình địch của nam chính.Cũng là kẻ vì lòng hiếu thắng mà tự tay hủy hoại cuộc đời mình.Sau khi chết.Keonho mở mắt.Một lần nữa trở về tuổi mười bảy.Lần này.Cậu chỉ muốn sống yên ổn.Không tranh nữ chính.Không đối đầu với Eom Seonghyeon.Không bước vào cốt truyện cũ thêm một lần nào nữa.Nhưng hệ thống lại xuất hiện.Nó nói.Nếu muốn thay đổi kết cục của bản thân.Cậu phải thay đổi vận mệnh của nam chính.Keonho không hiểu.Trong nguyên tác.Eom Seonghyeon rõ ràng là người chiến thắng.Có thành tích.Có danh tiếng.Có người mình thích.Có cả tương lai mà ai cũng ngưỡng mộ.Cho đến khi Keonho dần nhận ra...Có những trang của cuốn tiểu thuyết chưa từng được viết.Có những đau khổ không ai biết.Và có những kết cục...Chỉ bắt đầu sau khi câu chuyện đã kết thúc.Điều Keonho càng không biết là...Ngay từ ngày đầu tiên quay về tuổi mười bảy.Mọi suy nghĩ cậu giấu trong lòng...Đều đã được Eom Seonghyeon nghe thấy.…
"Đi mất bốn năm rồi về đây nói yêu tao như thật, mặt dày cỡ này chắc trên đời có mỗi mày." "Tao bất ngờ vì mày không sút vào háng tao khi tao nói yêu mày đó." Seonghyeon thở dài, nhưng nghe lại giống như một cái thở phào nhẹ nhõm hơn. "Thôi, giờ thì làm việc đã. Nhớ đó, không được đi ghẹo gái nữa. Tôi không có danh phận nhưng tôi sẽ gia trưởng với em." Coi đó, thằng này chắc chắn không phải Eom Seonghyeon. Eom Seonghyeon không bao giờ nói chuyện đâm bang như vậy, Keonho biết nhưng Keonho không thể nào chứng minh. Một mặt thì nó nghĩ thế, nhưng một mặt thì nó lại cảm thấy đây mới chính là Seonghyeon thật, còn cái thằng Seonghyeon mặt lạnh đã làm mình khóc ướt gối nhiều đêm liền kia cũng là Seonghyeon nhưng lại không phải Seonghyeon. Keonho không biết phải giải thích cảm giác này như thế nào, nhưng có vẻ như Seonghyeon này mới là Seonghyeon thật sự. Seonghyeon này mới là Seonghyeon thuộc về nó. "Tao buồn." Nó rũ mắt, đột nhiên thấy đau lòng cho mình của mấy năm qua. "Lòng dạ mày sắt đá, mày biết tao khóc bao nhiêu lần vì mày rồi không? Tới bố mẹ tao còn chưa bao giờ làm tao khóc đó." "Thế thì mày chuẩn bị tinh thần đi." Seonghyeon hờ hững liếm môi. "Sau này tao sẽ còn làm mày khóc dài dài, nhưng là khóc kiểu khác." Keonho ban đầu không hiểu gì, định chửi thằng này khốn nạn quen thói thì đã bị cậu nắm eo kéo giật lại. Cơ thể hai đứa áp sát vào nhau, Seonghyeon kề sát tai nó rồi nói nhỏ: "Keonho mặc vest công sở hơi bị ngon luôn nha, nhìn mà chỉ muốn..." Cậu ta vuốt một đường từ cổ xuống thắt lưng nó, "cởi ra." "Aaaaaa, biến thái!!!" @npnhan.…
Ở mùa giải cuối cùng của đời sinh viên, Sơn Hoàng khao khát duy trì danh hiệu nhà vô địch của mình suốt ba năm hơn ai hết. Điều đó khiến cậu trở nên hung hăng, ích kỷ hơn trong lối chơi của mình, tạo ra một bức tường vô hình giữa Sơn Hoàng và đồng đội.Liệu Mana mới của đội có giúp họ hàn gắn lại tình đồng đội không, khi đó lại là Anh Khôi - một đồng đội cũ thời thơ ấu của Sơn Hoàng.…
luật chơi rất đơn giản: bảy phút trong tủ quần áo đóng kín và cách biệt.ahn keonho nghĩ cả hai chỉ cần đứng im cho hết giờ, nhưng eom seonghyeon thì không nghĩ thế.ᯓ★𝙬𝙖𝙧𝙣𝙞𝙣𝙜: kiss scene (mà ủa giờ còn cần phải cảnh báo này nữa không ta), lowercase, bad words.…
"Cậu đùa tôi đấy hả?!""Sao cơ?" Seonghyeon lại mỉm cười. "Tôi đã đùa cậu bao giờ đâu?""Ngay từ đầu sao cậu không nói thẳng cậu là con trai, để đến khi gặp mặt như này mới cho tôi...?!" Keonho gắt lên, dùng cái tông giọng thảm thiết của một kẻ thua cuộc đang cố gắng gào thét thật to để doạ kẻ thù lần cuối trước khi té xỉu. "Lừa tôi như thế cậu thấy vui lắm sao?""Ai lừa cậu chứ?" Seonghyeon vẫn dùng ngữ điệu tự nhiên, đáp như thể mình không hề có chút lỗi lầm nào trong việc này. "Ngay từ đầu tôi cũng đâu có bảo tôi là con gái đâu?"Phực.Sợi nơ ron thần kinh bực tức vẫn đang căng trướng trong đại não Keonho bây giờ đã đứt làm đôi.@npnhan.…
Từ chân thân yêu tộc trăm năm du ngoạn tứ phương, đến ngàn năm hấp thụ nguyệt quang cùng linh khí sơn thuỷ để có thể hoá hình. Hồ ly kiên cường vượt qua vô số tiểu kiếp và vài lần lôi kiếp. Năm dài tháng rộng, Nghiêm Thành Huyền đã ái dục vô cầu, buông bỏ thất tình lục dục, có thể xem như trải qua tâm kiếp hoàn hảo. Cũng đã chịu đựng đơn côi, kiên cường khổ cực tu luyện giữa giá băng rét buốt.Nhưng tình kiếp không giống tâm kiếp, nó nào có phải ảo cảnh thật thật ảo ảo. Liệu gã sẽ chọn tình, hay sẽ chọn đạo?-Hồ ly Nghiêm Thành Huyền x Nhiếp ảnh gia An Kiền Hạo.Hoàn thành 16/4/2026…