Mất đi một thứ rất quan trọng
SE, ngược.Sau thì ngọt xen ngượcHeSủngTrả thù. Hối nhậnMột số cặp đôi khácSố chap mang tính chất troll…
SE, ngược.Sau thì ngọt xen ngượcHeSủngTrả thù. Hối nhậnMột số cặp đôi khácSố chap mang tính chất troll…
dương an hạ là cô gái xinh đẹp, hoạt bát, đáng yêu. cao 1m60 , nặng 45 kg .trương hàn là một chàng trai ấm áp, dịu dàng =>good boy . cao 1m 75 nặng 55 kg . hai người tình cờ gặp nhau và An Hạ đã say ngày bởi ánh mắt của trương hàng 😘😘…
Thể loại học đường, ngọt sủng lun.…
Một cô hầu gái xinh xắn, dễ thương nhưng vô cùng lạnh lùng và khó gần. Một cậu chủ đẹp trai, cao ráo lạnh lùng không kém cô.Tình yêu này liệu có đc bền vững?…
tình yêu học đường là thứ tình yêu trong sáng nhất đời người chúng ta phải biết trân trọng thứ tình cảm ngây thơ ấy…
Này này...!Murasakibara cậu không mau ngồi dậy luyện tập mà còn nằm đó ăn Snack à...!!💢💢💢Mura không chịu tập luyện vì mura quá lười..!Này Murasakibara cậu có chịu ngồi dậy tập luyện không …!??💢💢hay để tớ loi đầu cậu dậy cậu mới chịu hay sao !??💢💢…Này Mido-Chin cho tớ nghỉ mệt một lát đi tớ kiệt sứa rồi…😰*Thở dài* Nè Murasakibara cậu có chịu tập luyện không vậy!??…💢💢Hay để tớ đạp cậu cậu lới chịu tập luyện à 💢💢Ngày mài trường chúng ta có 1 trận đấu mà Murasakibara không chịu tập luyện trong khi đó thì ai cũng phải vất vã luyện tập với nhauTớ muốn nghỉ mệt 1 chút mà Mido-Chin tớ không tập nỗi nữa đâu😰Mới tập có một chút thôi mà cậu đã than vậy rồi à Murasakibara💢💢này cậu nhìn những người khác đi…Kuroko thì đang tập cùng Akashi…Aomine thì tập cùng Kise tớ cũng tập luyện còn cậu thì nằm ở đây ăn Snack 💢💢Tớ muốn nghỉ mệt mà Mido-Chin 😞tớ cạn kiệt sức lực rồi mà cậu muốn tập luyệt thì ra tập chung với bọn họ đi tớ không đi nổi nữa rồiRồi sao đó Midarima lấy chân đạp Murasakibara vì cậu ta không chịu ngồi dậy tập luyện cùng cậu💢💢*Đạp đạp*Này thì cậu lười…Này thì cậu không chịu ngồi dậy…này thì cậu không chịu tập luyện với tớ *đạp đạp*cậu có ngồi dậy không…?Rồi rồi Mido-Chin tớ ngồi dậy đây ra tập luyện thôi nào Mido-ChinShin-Chan nhìn cậu rồi nói !!…Cậu đúng thật rất là lười luôn đây Murasakibara à Cuối cúng thì Murasakibara cũng ra tập luyện với mọi người Qua ngày hơm sao thì trận đâu bắt đầu Teiko đã dành được chiên thắng nhờ Murasakibara và Midorima đội trưởng (Akashi)rất khên ngợi 2 người đoa vì đã giành chiến thắng cho đội…cả đội rất tự hào về Murasakibara với Midorima…
Người thân của Thiên Yết đã mất hết?Không!Cậu vẫn còn chị của cậu-Thiên Bình ở bên cạnh.Trong con mắt vô hồn ấy,chị cậu như thế nào?Hãy thử đọc câu chuyện này…
-Con sẽ phải bảo vệ cô nhóc này!-Tại sao?Nó quá xui xẻo và con không thể lúc nào cũng kề kề bên cạnh nó được!-Không được bỏ!Đó là nhiệm vụ...-Cậu ấy không thích cũng được!Cháu không sao mà!-Không cần nói hay bàn gì nữa!_______…
Một buổi sáng tinh mơ …
Lê Thị Thúy Nhi 204Nguồn : fb . Instagram...…
Tùng!Tùng!Tùng! Tiếng trống trường vang lên.Tiểu Lộ tung tăng khoác cặp về nhà với vẻ mặt phấn khởi vui vẻ và tràn đầy hạnh phúc. Vì hôm nay bố mẹ cô ở xa chuyển về. Bố mẹ cô đi làm ở xa, từ nhỏ cô đã phải ở với ông bà nội. Một năm cũng chỉ được gặp mặt bố mẹ một hai lần, lần này bố mẹ cô chuyển về ở hẳn với cô nên cô rất vui!!! Về đến nhà không khí thật im ắng, rất nhiều rất nhiều người đang ở nhà cô, cô thầm nghĩ: " Chắc họ đến để chúc mừng bố mẹ mình trở về đây mà!" Không hề để ý đến cái không khí im ắng đấy cô vui vẻ bước vào nhà, một chuyện không hay bất ngờ xảy ra với cô......…
Đến cuối cùng em cũng chỉ là một kẻ thay thế của chị ấy mà thôi!!!…
Tên truyện: Thuần Cơ Hoàng HậuTác giả: Mèo sanCouple: Sakura × SyaoranThể loại: Cổ đại Nhật Bản, 1×1, ngôn tình, cung đấu,...Văn án:"Tham vọng lớn nhất đời ta chính là ngồi lên ngôi vị mẫu nghi thiên hạ, ai cản đường giết không tha!"× Mèo×: Truyện viết theo ý tưởng của chị gái Miunhi202 ❤. Tình tiết hư cấu, viễn tưởng, không có ý xuyên tạc cá nhân hay tập thể nào. Vì thông tin về Nhật Bản cổ trang rất hạn hẹp nên mình viết với phong cách giống Trung Quốc một xíu. Xin trân thành cảm ơn ❤…
Tình yêu là gì? Cổ tích là gì? Cổ tích có thật không nhỉ? Đó là điều tôi luôn thắc mắc... Nhưng nếu cổ tích có thật thì nó cũng không thể xảy ra với tôi được, nên từ rất lâu lắm rồi tôi đã học được cách từ bỏ. Tôi không viết truyện, mà viết lên chính những cảm xúc mà mình đã che dấu xuống thời gian qua. Để rồi khi hoàn thành chuỗi cảm xúc ấy tôi sẽ buông tay cậu người mà tôi gọi là thanh xuân của chính mình.…
Tình yêu, thật là một thứ cảm xúc khiến người ta khó chịu mà, nó cứ ràng buộc suy nghĩ của ta vào môt mớ hỗn độn , quẩn quanh về một thứ mà chẳng thể nào dứt ra. Thử tưởng tượng xem, mỗi ngày đều nhớ và để ý về cái dáng người, cử chỉ, hành động, hay đơn giản chỉ là ánh mắt nụ, nụ cười của ai đó, đến mức làm ta sao nhãn tất cả mọi việc....Và cấp 3, khoảng thời gian thật sự trưởng thành của một con người , tôi nghe nói đó là khoảng thời gian đẹp nhất của một tình yêu " Tình Yêu Tuổi Học Trò".…
đơn giản là em yêu anh thoi😍…