song ngư và kim ngưu là bạn thân từ nhỏ,luôn học chung, họ dc nhận học bổng vào trường star-ngôi trường bậc nhất thế giới, ở đó họ gặp 10 chàng trai có quyền lực nhất, cuộc sống của họ sẽ ra sao?…
một loài ở ánh sáng, một loài ở bóng tối, họ không thể gặp nhau nhưng duyên phận đã sắp đặt.Họ hội tụ về một ngôi trường cho cả hai loài, và họ đã gặp nhau.Duyên phận chỉ giúp họ đến đó thôi, còn lại sẽ chính tay họ làm nên hạnh phúc, liệu sẽ có tình yêu hay là hận thù…
Nàng là đương kim công chúa, là báo vật của hoàng thượng, từ nhỏ đã sống trong lầu son nhung lụa, luôn được mọi người yêu chiều hầu hạ, chưa một ngày biết đến khổ cực, và đặc biệt nàng rất thích màu hồng nên thường được mọi người gọi yêu là "Tiểu Hồng Tử". Hắn là một tên trộm khét tiếng, lừng danh thiên hạ vì biết bao lần vào ra những nhà giàu có, những tay tham quan vô lại để trộm của cải rồi lại phân phát cho người dân nghèo đói nhưng tuyệt nhiên chưa từng có ai bắt được hắn hay nhìn thấy được khuôn mặt hắn. Có nhiều lời đồn đoán về hành tung của kẻ trộm bí ẩn này nhưng nhìn chung đều quy tụ về một manh mối duy nhất chính là những mảnh giấy mà hắn luôn để lại hiện trường sau mỗi vụ trộm. Và đề trên mảnh giấy ấy không gì khác hơn chính là ba chữ "Đại Hắc Thố" Hai số phận như hai đường kẻ song song nào ngờ chỉ vì một phút nghịch ngợm đã giao nhau một cách vô tình để rồi làm đảo lộn hoàn toàn mọi cuộc nhân duyên như một định mệnh đã được an bài từ trước.…
Thực ra thì tôi chưa có người thương 6-7 năm nay rồi. Nói đúng hơn, từ thời điểm tôi thôi yêu một người. Tình đơn phương. Bởi, tôi chưa từng được ai yêu, chưa "được phép" yêu ai bằng cả tấm lòng. Tôi và anh ấy, anh ấy và tôi, chưa một lần hò hẹn. Mỗi ngày, tôi được nhìn anh, đối với tôi đã là quá đỗi hạnh phúc. Cứ như vậy, cho đến lúc anh ấy chuyển đi. Đó là khoảnh khắc tuyệt vời, chúng tôi, trên danh nghĩa là những người bạn học chung trường, chúng tôi vẫn là bạn. Anh ây và tôi, viết thư qua lại, không phải là thơ tình cũng chẳng phải là ngôn tình, chỉ là có chuyện buồn kể cho nhau nghe. Lúc anh ấy đi - tôi buồn nhiều lắm.Trong khoảng thời gian ấy đến tận bây giờ, tôi chưa động lòng một ai cả.Tôi đi làm xa. Tôi gặp người mới. Đương nhiên, tôi cũng đem lòng thương người mới. Người mà hàng ngày bỏ ra nhiều giờ đồng hồ để nói chuyện, để nghe tôi nói, để nhảm nhí biết bao nhiêu chuyện trên đời.Hiễn nhiên, đối với tôi, chỉ cần một người lo lắng, quan tâm tôi hàng ngày, thế là quá đủ.Tôi không yêu anh - người mới ạ. Tôi chỉ được phép thương anh. Và, anh làm cho tôi cảm giác bên cạnh tôi luôn có anh. Nhưng, yêu là một chuyện - thương lại là một chuyện khác.Tôi biết, anh (có thể) thích tôi vì vẻ bề ngoài, vì địa vị, vì tất thảy những thứ "không thuộc về tâm hồn", nhưng dù vậy, tôi vẫn thương anh. Tôi thương một người, đi đâu cũng nhớ đến tôi, làm phiền tôi đến phát cáu. Tôi thương một người không hoàn hảo, tôi trót thương một người nhiều khuyết điểm. Đương nhiên, tôi thương những thứ thuộc v…
someday, you will understand why i love you so much like thissomeday, you will find mesomeday, we will love againsomeday, but not todayi will wait, until that day...…