Florets
Em là bụi bồ công anh.Em đã cứ bay như thế từ rất lâu rồi. Em không nhớ nhà đâu. Vì em chẳng có nhà. Nhưng Nàng chấp nhận em, che chở, lắng nghe em.Em biết ơn Nàng. Nhiều lắm.…
Em là bụi bồ công anh.Em đã cứ bay như thế từ rất lâu rồi. Em không nhớ nhà đâu. Vì em chẳng có nhà. Nhưng Nàng chấp nhận em, che chở, lắng nghe em.Em biết ơn Nàng. Nhiều lắm.…
Đây là một bản nháp mình đã giữ rất lâu, cũng là kiểu cốt truyện đúng gu mình thích. Khi bắt tay viết, mình nhận ra Martin ( ngoài đời ) vẫn còn hơi "lệch" so với nhân vật ở trong truyện này, nên thật ra mình cũng hơi lo không biết mọi người có dễ tưởng tượng và thích câu chuyện này hay không.Nhưng nếu mọi người thấy hứng thú với cốt truyện theo hướng tâm lý như vậy thì mình rất mong sẽ nhận được sự ủng hộ từ mọi người 🤍Vì đây chỉ mới là bản nháp mình lưu trong note nên câu chuyện vẫn chưa được quá trau chuốt nha.MÔ TẢ NÈ : Ji Eun sống trong một căn hộ cao cấp, bên cạnh là một người chồng hoàn hảo là Martin, một kiến trúc sư tài năng, thành đạt và luôn bận rộn. Sau vẻ ngoài bình yên ấy là hình ảnh cô đang phải chiến đấu với căn bệnh trầm cảm nặng và một hội chứng tâm lý phức tạp khiến cô đôi khi cư xử như một cô bé 5 tuổi. Cô phải liên tục dùng thuốc để giữ lấy sự tỉnh táo, những viên thuốc là sợi dây mong manh giữ cô ở lại với thực tại và Martin dù yêu cô sâu sắc nhưng lại hoàn toàn không hay biết về vực thẳm đang dần nuốt chửng vợ mình.Bi kịch ập đến khi Martin gặp tai nạn nghiêm trọng và mất trí nhớ. Người đàn ông từng là chỗ dựa duy nhất của cô nay đã trở thành một người xa lạ, buộc cô phải một mình gánh vác hành trình chữa lành cho anh, trong cô độc và tuyệt vọng. Khi ký ức dần quay về, tình yêu tưởng như được vá lại thì quá khứ đẫm máu bất ngờ trỗi dậy Bị kẹt giữa tình yêu và sự nghiệp rực rỡ của chồng cùng gánh nặng của những điều không thể nói ra. Liệu cô có …
Giờ ra chơi lớp tôi bỗng đông như hội chợ, tôi cố gắng chen vào trong đám đông đang đứng ngoài cửa khi mới từ canteen trở về. Con Chi nhăn nhó rõ khổ sở, "mắc cái đéo gì mà hôm nay đứng một đống ở ngoài thế không biết" tôi kéo Chi vào lớp trong đám đông vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.Vào lớp tôi vội vã huých vai thằng Trường đang ngồi bắn game, "FUCKK, bố mày thua rồi tại mày hết đấy"" Chơi ngu mà đổ thừa ai hả thằng chó" Thư đáp với vẻ trào phúng"Chuyện gì mà chúng nó tới lớp mình đông thế hả mày" Trường chửi kịp chửi lại thì Thư đã vội hỏi câu khác, cậu cũng nhanh nhảu đáp. "Hot boy mới chuyển về trường được mọi người đến ngắm thử xem xinh như nào, eo ôi tao cũng nể cái trường này thật toàn camera chạy bằng cơm thôi. Học hành thì mở mắt không ra mà tia trai thì hai con mắt cứ sáng rực như lửa í"Thư cũng cười xòa rồi vào chỗ ngồi của mình, lúc nãy đám đông đã hết do đã tới giờ vào lớp. Minh Thư không quá bất ngờ với sự nổi tiếng nhanh chóng này của Khôi, một cô gái thông minh như Thư sao có thể không biết tới trường hợp này từ trước được chứ.…
Tình yêu của họ bắt đầu từ những điều rất nhỏ bé như những cái nhìn vụng về, chiếc áo được khoác trong đêm muộn hay chỉ là một lời nhắc nhở quan tâmGiữa những deadline dồn dập, giữa những buổi tối chỉ có hai hình bóng cùng ngồi trong một căn phòng sáng đèn của toà nhà, tình cảm ấy lớn dần lên, không ồn ào, không vội vã mà lặng lẽ như hơi ấm của hai tách cà phê nóng được đặt cạnh nhauNhưng đằng sau những khoảnh khắc bình yên ấy là một quá khứ bị vùi sâu - tai nạn năm đó đã lấy đi ký ức và cả gia đình Ji Eun, để lại trong cô một khoảng trống không tên. Còn anh, Martin, người đã từng đi qua những năm tháng ấy cùng cô, lại chọn cách im lặng... vì không muốn khiến cô phải nhớ lại những nỗi đau mà cô đã đánh mất.Khi số phận một lần nữa đưa họ trở về bên nhau, giữa ký ức lẫn thực tại, giữa những điều chưa nói và những tổn thương chưa lành, liệu Ji Eun có đủ dũng cảm để ở lại?Và liệu Martin - người đã luôn dõi theo cô trong thầm lặng có thể vì cô mà nói ra điều anh sợ nhất:"Đừng rời khỏi anh."…
SỔ TAY NGƯỜI TRỒNG HOAPhần 1Mục lụcHOA LILY (Hoa Loa Kèn, Hoa Huệ Tây) 2HOA THỦY TIÊN - Narcissus/Chinese Sacred Lily 23DẠ LAN HƯƠNG - Hyacinthaceae - Họ Lan Dạ Hương 27HOA PHONG LAN - Orchidaceae 30HOA HỒNG - Rosa hybrida Hook 41HOA ĐỒNG TIỀN- Gerbera L 46HOA LAY ƠN - Glaieul/ Gladiolus X Gandavensis Van Houte 55HOA CÚC - Chrysanthemum sp 63HOA THƯỢC DƯỢC - Dahlia 72Hoa Mai Vàng - Ochna integerrima 82Cây Hoa Sứ - Plumeria 101Cây Trà My - Camellia japoniaca L 120Hoa Diên Vỹ - Iris 125Hoa Tử Linh Lan - Saintpaulia (Tên cũ: Ionantha) 130Cây Violet (Saintpaulia) 133Cây Giao/ Cành Giao - Euphorbia Tiricabira L 136Cây Hoa Màng Màng/ Cây Nhền Nhện - Cleome hassleriana 138Hoa Giấy, Móc Diều, Biện Lý - Bougainvillea 140Hoa Quỳnh - Epiphyllum/ Orchid Cactus 144Hoa Cánh bướm, Cúc sao, Chuồn chuồn -Cosmos bipinnatus Cav 154…
Đôi tóc dài màu bạch kim của tôi bồng bềnh trong khoảng không mà bạn đứng cùng tôi giờ. Thế giới xung quanh giờ như một dòng sông được kết tinh từ những viên kim cương lấp lánh của một bầu trời đêm huyền ảo, hư vô. Tôi nở nụ cười nhẹ, tiến lại gần và đưa tay ra phía bạn , trong khi người tôi cúi nhẹ một cách lịch sự . Bạn lúc đầu nhìn tôi với ánh mắt đa nghi, nhất thời để ý đến từng cử động của tôi. Cất tiếng cười trong trẻo bởi hành động đó của bạn, dường như chỉ làm bạn trở nên bối rối. Rồi để khi tiếng nói của tôi cất lên làm phá vỡ bầu không khí 'ngột ngạt ' mà tôi cảm nhận từ một thế giới mà tôi không thuộc về, có vẻ như bạn đã hơi an tâm hơn phần nào. " Xin lỗi vì đã cười, chỉ là hành động của em thật sự rấ hài hước ", tôi nói." Nhưng liệu em đã sẵn sàng đi cùng tôi tới những vì sao nơi những thứ đã bị quên lãng cũng như những điều mà em chưa từng biết và cũng sẽ đến với thế giới này chưa ? ", nháy mắt với em, tôi cừo xoà và chờ đợi câu trả lời của em....…