Vào một ngày xấu trời thum thủm, mị nhận ra rằng mị có quá nhiều creepypasta oc. Nên để cho não không bị quá tải bộ nhớ, mị quyết định biến một vài oc của mị thành vô chủ. Mình không làm chủ của nó nữa, chỉ lấy danh là người sáng tạo nó thôi. Như cái tựa đề, mấy bạn sử dụng những oc này tùy thích.…
Một mớ hỗn độn sau thảm họa của đại chiến thứ tư, một đám pháp sư điên cuồng cùng những cầu mong hoang đường, một cái chén và một đống tai ương theo sau nó...…
Nguồn: hiroshimi.wordpress.comBiên soạn + dịch: Hải Đường Tĩnh NguyệtBản quyền thuộc Hải Đường Tĩnh Nguyệt, bài post đã có sự cho phép từ người biên soạn vui lòng không repost từ wattpad nếu có nhu cầu tư vấn hay repost vui lòng liên hệ hiroshimi.wordpress.com hoặc gửi thư về hòm thư của Beautiful Mind VN. Giới thiệu:Viết bởi: Hải Đường Tĩnh NguyệtCó bao giờ bạn suy nghĩ gì đó rồi giật mình hỏi "Tại sao mình lại suy nghĩ như vậy chưa?" Hay, "Tại sao mình lại làm như thế?" Nếu thế đây là góc nhỏ để bạn bày tỏ những suy nghĩ, khúc mắc trong lòng. Và đây cũng là góc để bạn tìm hiểu thêm về các chứng bệnh thần kinh cùng trò đùa của trí óc. Những bài trong đây đều được dịch, và viết lại, lọc ý, ví dụ từ tôi. Nên xin vui lòng tôn trọng quyền sở hữu, cũng như bản quyền tác giả.…
Thì chuyện rất đơn giản hoiLấy ý tưởng từ truyện bên mangaBoss sủng đến nghiện hay gì gì đó ak quên roiLưu ý:ALLNAM"Ko cp phụ(nếu có thì thb sau)"Thể loại:boylove,countryhumans- ngọt từ đầu đến cuối do con Trăng ko ăn đắng đc:")Lâu lâu sẽ có ngượcBìa truyện:by me(là tui đó)…
Ngón tay thon dài của Đặng Nhật Minh vuốt ve những lọn tóc của tôi khiến tôi trở nên bối rối, tôi cố gắng né tránh đi động tác mập mờ này của nó một cách lịch sựNhg vờ như không hiểu tại sao tôi làm thế. Nó lại càng xích lại gần tôi hơn. Mùi hương thảo mộc thanh mát của nó nhẹ nhàng tràn ngập xung quanh đầu mũi tôiÔi tôi sẽ thích nó mất !Cái bản tính thèm muốn đc tình yêu thương, quan tâm khiến tôi cảnh giác cao độ với chính bản thân và nhgx người tôi yêu. Tôi sợ bị tổn thương, sợ bản thân do quá cô đơn nên rung động, sợ trái tim đã nát bị dẫm đạp thêm lần nữa, tôi biết ko phải ai cũng vậy nhưng tôi lại thuộc hội người hèn Nhgx suy nghĩ liên tục trào ra, mắt tôi ko kìm đc mà cay cay : ''Mày đừng làm thế nữa đc ko? '' vừa nói tôi vừa ép bản thân phân tán sự chú ý lên bài reading TA ''... '' Thay vì trả lời câu hỏi của tôi, Nhật Minh lại phát hiện ra sự thật ngu ngốc là tôi đg cố gắng cắm đầu vào bộ đề Ta, giả vờ giả vịt để kìm chế những giọt nước mắt ko lăn dài trên má ' 'Sao khóc? '' Nhật Minh bối rồi , nghiêng đầu cầm tờ tiền 500k lau đi giọt nước mắt mà tôi ko thể kiểm soát đc '' Do mày '' tôi nói cộc lốc Nhật Minh có vẻ sốc khi nghe câu nói đó từ tôi Anh nở một nụ cười rạng rỡ quen thuộc rồi vươn tay nhẹ nhàng đưa cho tôi một cốc Trà Đào Cam Sả đá lạnh bằng đôi bàn tay ấm áp của mìnhGiọng nói trầm ấm pha chút lười biếng của anh vang lên'' Vậy tha lỗi cho tớ nhá Nicotine Huyền '' Từ khoảng khắc đó trái tim tôi đã ko kìm đc mà đập loạn nhịp…