để quên - ohmnanon
thế còn những gì anh để quên nhà tôi ?…
thế còn những gì anh để quên nhà tôi ?…
" Em à "…
" Mạng xã hội thật lắm phiền phức "…
Ko chỉ có nielwink mà còn có baehwi, wooseob và yoonmin.... -Lưu ý: truyện đầu tay xin ném đá nhẹ tay bởi trái tym này mong manh dễ vỡ…
"Chủ trọ trên giấy tờ là bố nó nhưng con bé Yến Trinh mới là chủ trọ. Bị nó ghim thì chuẩn bị cuốn gói ra ngoài kiếm trọ khác đi."Tên của các thành viên có thể sẽ bị biến tấu để thật thuần Việt. Rất xin lỗi nếu bạn cảm thấy khó chịu🙇🏻♀️…
" Tự dưng tao có 7 cái cục nợ "" Bây đừng có khóc nữa coii..... "" Đừng có đập cái lọ đóoo.... "...... " Ai đó làm ơn hãy cứu cái thân già này đi mà...."*Không copy dưới mọi hình thức. *Muốn chuyển ver xin hãy vui lòng ib cho tác giả (it's me).*Truyện hiện tại chỉ có duy nhất trên wattpad.…
Jaehyun ghét trưởng phòng của mình. Ghét cái cách ông sếp luôn mắng thẳng vào mặt, chỉ ra từng lỗi sai nhỏ xíu trong bản thiết kế. Ghét cái giọng trầm đều đều nghe như đang giảng dạy cho đứa sinh viên non nớt nào đó. Và ghét luôn cả ánh mắt kia lúc nào cũng nhìn qua rồi lại lướt đi, như thể cậu không tồn tại.Còn Sungho, trưởng phòng khó tính mà ai cũng sợ thì chưa từng yêu ai bao giờ. Anh làm việc như một cỗ máy. Câu nói dài nhất trong ngày thường chỉ là: "Phần đó sửa lại đi."Ấy vậy mà, giữa những lần bị gọi lên chỉnh sửa, giữa những lần ánh mắt lỡ dừng lại ở nhau lâu hơn một chút... dường như có gì đó khẽ chệch khỏi quỹ đạo.Jaehyun bảo ghét, mà sao tim cứ loạn nhịp mỗi khi nghe tiếng bước chân anh?Sungho bảo không biết yêu, mà sao lại nhớ từng biểu cảm nhỏ nhất của cậu?Mà hình như...Jaehyun phải lòng người ta mất rồi.…
Liệu bản tình ca xưa kia chúng ta cùng thêu dệt có còn? Tôi và em chỉ là một gánh nặng mà bản thân đem tới cho đối phương sao?...Trong lúc ngồi tramu thì mình đã nảy ra plot này nên mình có thể drop giữa chừng vì quên plot nha.Cảm ơn vì đã ấn vào truyện của mình, mong cậu sẽ có một trải nghiệm thật tốt. Nếu muốn góp ý gì thì tự nhiên nha vì mình cũng đang tập tành thôi ạ:3…
Tình yêu lớn nhất trong đời Park Sunghoon là chiếc motor của anh. Tình yêu lớn nhất trong đời Kim Sunoo là bộ trống của cậu. Đương nhiên đó là khi hai người chưa xuất hiện trước mắt nhau. original author: @downpour0721chuyển ver bởi: @cloudytheloudly…
thích chứ?…
• Golden Days Of Youth • Tuổi Trẻ Một Thời Rực Nắng • "Có những quán cà phê không chỉ bán đồ uống, mà còn là nơi người ta gói ghém thanh xuân, chắp vá những mảnh lòng rạn vỡ, và lặng lẽ học cách thương nhau từ những điều nhỏ nhặt nhất." Yeun - một nữ sinh cuối cấp lặng lẽ, chăm chỉ, mang trong mình giấc mơ thi đỗ đại học giữa những áp lực gia đình khắt khe. Cô tìm thấy chút bình yên hiếm hoi trong một quán cà phê mở 24/7 - nơi có ánh đèn dịu nhẹ, tiếng nhạc khe khẽ, và ba chàng trai với ba màu sắc khác biệt: Sunoo tinh nghịch, Jay điềm tĩnh, và Heeseung - người luôn xuất hiện đúng lúc, im lặng nhưng chưa từng rời mắt khỏi cô. Dưới ánh đèn vàng và mùi bánh thơm lừng, giữa những giờ ôn thi căng thẳng và những vết thương giấu kín, họ chạm vào thế giới của nhau - không vội vã, không ồn ào, chỉ bằng sự hiện diện ấm áp và chân thành. Một câu chuyện về những trái tim trẻ tuổi tìm thấy nhau giữa lạc lối, về tình thân, tình yêu, và sự trưởng thành - dịu dàng mà thấm đẫm.…
" Vì bạn là giới hạn của bản thân mình..."…
vô tình gặp gỡ, vô tình trùng lặp, vô tình quen biết và vô tình là một phần không thể thiếu ở cuộc đời đối phương…
-Jackson...em còn chờ anh ở trên đó chứ-Em sẽ chờ…
"Vị tiền bối khóa trên của tôi là một kẻ biến thái háo sắc không ai bằng, số 2 thì không ai dám số 1"Waiting: 🔞, H+, nhẹ nhàng, không ngược.…
30 ngày hiểu nhauSINH TỬ VĂNtình tiết hơi nhanh…
mình nhớ jangkku của mình…
Tôi không phải hoàng tử đâu!…
i met a boy…