Tôi- Cậu, Liệu chúng ta còn có thể quay về mùa hạ ấy?Chương 9: "- V ssi chào cậu, hôm nay chúng tôi tiếp đãi như thế cậu có hài lòng không?- Park Yoonhee trong lòng chỉ có ý hỏi xã giao rồi chuồn lẹ vì chỉ cần thêm phút giây nào nhìn vào đôi mắt đẹp nhưng thâm trầm ấy cô sẽ lại bất giác nhớ về Tae Tae. Cô thật sự không muốn!- Cậu chỉ muốn hỏi tôi như thế?- V buông lời, lạnh nhạt."…
Truyện này tác giả viết để thoả mãn trí tưởng tượng thôi à =))), để sau này có truyện cho mình đọc =)))Ai đọc tiểu thuyết gốc của tác giả thì chắc chắn biết người luân hồi được thiên đạo chọn là Tạ Sơ Tuyết, tiểu sư thúc của nhóm đệ tử thân truyền Trường Minh Tông.Vậy bây giờ đổi lại người luân hồi không phải là Tạ Sơ Tuyết nữa mà chọn Chu Hành Vân thì sẽ xảy ra những chuyện gì =))) Cùng đón chờ xem nhé.Ở đoạn đầu thì chưa bắt đầu cốt truyện chính đâu =)) Về phần CP, tác giả đu cp Hàn Vân nhé =)) Nhưng ở truyện này là no CP nha.Nội dung sẽ không giống với nguyên tác, nhưng tui sẽ có dựa vào ấy, chỉ là bên tiểu thuyết nói chỉ mơ hồ thôi, còn tui sẽ nghĩ một câu truyện cho khúc tác giả nói. Tính cách nhân vật tui sẽ cố gắng ooc ít nhất có thể, nhưng mà có ooc quá =)) thì tại tui tưởng tượng nó ra dị á =)))…
" Từ trước đến nay Vương Hạo Thiên này chưa từng nợ ai điều gì nhưng kể từ khi gặp em, tôi biết tôi nợ Thượng Đế một sứ mệnh. Sứ mệnh của tôi chính là phải yêu em, bảo vệ thiên thần là em mà Thượng Đế đã giao cho tôi."" Bản thân em chưa bao giờ tự cảm thấy những gì mình có được là nhờ vào may mắn, tất cả đều dựa vào chính mình mà thôi. Nhưng lần đầu tiên em cảm thấy gặp được anh chính là may mắn mà Thượng Đế rộng lượng ban tặng cho em." Chúng ta đã gặp gỡ nhau, quen biết nhau, nảy sinh cảm xúc đặc biệt với nhau rồi cuối cùng chúng ta yêu nhau và đến được với nhau. - Cảm ơn anh/em đã cho em/anh có được hạnh phúc ngày hôm nay.…
Tình yêu của chúng ta rất được hoan nghênh! Tác giả: Nắng HạThể loại: phi thực tế, phi chính nghĩa, yêu đương mãnh liệt, một đám nhắng nhít... :)Nhân vật chính: Minh Quân và Hạ Hạ (Hoa cải) Bạn đọc nên cực kỳ cẩn trọng khi dấn thân vào con đường đen tối này :) Tác giả sẽ không chịu bất cứ trách nhiệm gì nếu nhân cách tốt đẹp của bạn đọc bị tha hoá :) Tác giả nói thật đó, không có đùa đâu :)Và nếu bạn đọc nào đã xác định được rạch ròi nhân phẩm của mình rồi thì... :) Mời bạn đọc cùng tác giả bước chân vào một câu chuyện rất lôi thôi sắp tới... :) Lưu ý: Đến đây vẫn có thể quay đầu được đó :) Còn nếu bước một bước nữa thì, haha, ngại quá :), dù thân tàn cũng phải cố lết xác theo hầu tác giả nhé!! Yêu người bỏ chính nghĩa, theo tác giả!!! :)Đây là một câu chuyện kể về một đám người xấu tụ tập sống với nhau!Chuyện là... Có một cô gái bất đắc dĩ phải trở thành một người xấu trong cái đám người xấu đó. Được cái lại rất có nhan sắc, nhưng bạn có thấy người xấu nào cần nhan sắc lắm không? Nên là, cô gái ấy bị liệt vào hàng ngũ "đẹp nhưng không triển vọng"! Ấy gọi là "hồng nhan bạc phận"!! :)Cảnh báo lớn: Có vài phân cảnh rất không có tính người, hoặc rất phản đạo đức, nên nếu không thích, xin đừng buông lời chửi rủa hoặc nói nặng lời với tác giả! Đơn giản đây chỉ là truyện! Và nó không có thật!!…
''Một ngày mùa thu, khi lá vàng rơi rụng, khi những cơn gió mùa thu se lạnh mơn man lòng người, hai người con trai vốn xa lạ lại vô tình bước chân vào cuộc đời của nhau. Họ gặp nhau ở một quán cà phê trong ngõ nhỏ, và tình yêu của họ đã bắt đầu từ đó, bắt đầu dưới trời thu lặng lẽ, cũng dịu êm, phảng phất một mùi hương quen thuộc khiến con người ta thổn thức đến lạ.... Hai ánh mắt giao nhau, khẽ chạm đến trái tim đối phương. Một mang nỗi niềm thẳm buồn, nặng tâm sự, một lại chứa đựng sự hồn nhiên, vô tư lự của tuổi trẻ. Và, bánh răng số phận bắt đầu xoay chuyển, sự giao thoa giữa hai cuộc đời đặc biệt tạo nên một vở kịch đầy tinh tế mà lại dịu dàng, ghi dấu ấn với mùa thu lá vàng năm ấy...''#Phương MộcThể loại: Tiểu thuyết, đam mỹ, chữa lành, sinh tử, huấn, có ngược thân ngược tâm, có ngọt ngào như cục đường lớn, tâm lý, kết đẹp, hiện đại, có yếu tố 18+Nhân vật:-Bách Lục [Top]-Bạch Khương[Bot]-Khương Ái [Top 8]-Mẫn Vi [Bot 8][Bắt đầu: 10/8/2024]…
"Thịnh thế trường ca, ẩn tình thiên cổ"Đại Đường niên hiệu Thiên Bảo, kinh thành Trường An vạn dân triều bái, vạn quốc lai nghi.Nhìn từ trên cao, Trường An như một bàn cờ khổng lồ với một trăm linh tám phường quy củ, trục đường Chu Tước thẳng tắp chia đôi kinh đô thành Đông - Tây. Ban ngày, nơi đây là trung tâm của lụa là, gốm sứ và những đoàn thương đội lạc đà từ Tây Vực xa xôi. Ban đêm, khi lệnh giới nghiêm bắt đầu, cả kinh thành chìm vào sự tĩnh lặng uy nghiêm, chỉ còn tiếng trống canh và bước chân của đội tuần tra Kim Ngô Vệ.Thế nhưng, dưới lớp vỏ bọc phồn hoa đô hội ấy, dòng chảy ngầm của quyền lực chưa bao giờ ngừng cuộn sóng. Những vụ án kỳ quái liên tiếp xảy ra, những xác chết không lời và những âm mưu thâm độc len lỏi từ những con ngõ tối tăm nhất đến tận cung vàng điện ngọc.Chuyện kể rằng, có một vị Vương gia tay nắm vạn quân, lạnh lùng như tuyết đỉnh Thiên Sơn, và một nàng tiểu thư khuê các mang linh hồn của một vị quan toà công minh, chính trực. Định mệnh đưa họ gặp nhau giữa những vụ án đầy máu và nước mắt, để rồi từ những hoài nghi ban đầu, họ cùng nhau viết nên một chương mới cho lịch sử Đại Đường.…
- một câu chuyện học trò nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm cảm xúc -Một buổi sáng sớm, nơi dốc nhà thờ làn gió lạnh lùa qua mái tóc rối, cô gái tên Mai, là học sinh lớp 12 đang bán xôi bỗng gặp một chàng trai lạ (Tú) ngồi trên xe máy 50, hỏi đường đến trường mới.Một cuộc gặp gỡ tình cờ...Một ánh nhìn đầu tiên...Và một tình cảm bắt đầu từ những điều bé nhỏ nhất."Mùa xôi năm ấy" không chỉ là chuyện tình tuổi học trò, mà còn là những giấc mơ dang dở, những ngày tháng không thể quên, và những rung động chỉ có một lần trong đời...…
Triệu Hà Nhân - kẻ sở hữu năng lực luân hồi vô hạn kiếp, nhưng hai kiếp đầu đều chỉ là phàm nhân vô linh căn.Đến kiếp thứ ba, dù xuyên vào thế giới tu tiên, hắn vẫn là phế vật không thể tu đạo, chỉ đành bước lên con đường võ đạo phàm nhân, mạnh đến mức có thể đánh ngang tu sĩ Luyện Khí.Nhưng ở kiếp thứ tư, số phận đổi hướng - Hà Nhân cuối cùng cũng sở hữu linh căn chân chính.Mang theo ký ức ba kiếp, kinh nghiệm võ đạo nghịch thiên và ý chí không thể phá hủy, hắn bước vào con đường tu tiên đầy máu và cơ duyên.Từ phế vật xuyên kiếp... Hà Nhân bắt đầu hành trình để trở thành kẻ đạp lên thiên đạo.…
Một năm sau khi Tô Xương Hà rời đi, Tô Mộ Vũ vẫn sống trong trạng thái mơ màng, trong khi bóng ma của Tô Xương Hà cứ đi đi lại lại đầy lo lắng bên cạnh y.Ghi chú:Rất có thể Tô Xương Hà khi chết đã ôm mối hận thù, dẫn đến một loạt những câu chuyện liên quan đến Mộ Vũ trong giấc mơ của y. Một ý tưởng hoàn toàn mới về "All Vũ" từ trí tưởng tượng của fan: Tô Xương Hà từ Quỷ Khốc Uyên, Tống Táng Sư Tô Xương Hà, Đại Gia Trưởng Tô Xương Hà, và Quỷ hồn Tô Xương Hà của kẻ đã chết tại Thiếu Lâm Tự.Cảnh báo: Tô Xương Hà thực sự sẽ không được hồi sinh, Tô Mộ Vũ là song tính, tiểu tiện không tự chủ và OE, Tuyết Vi cùng Thanh Dương chắc chắn không chết, vì vậy họ xuất hiện ở đây.…
Tác giả: Eunmin aka Tử Vũ. Thể loại: hiện đại, đời thường- Lời dẫn-Bạn đã từng thương một người nào chưa?Một người chẳng hề quen, cũng không phải gia đình của bạn.Một người xa lạ, cách xa ngàn trùng dặm. Nhưng ánh mắt đầu tiên lại thân quen đến lạ. Những tủi hờn, vui khổ ngay giây phút ấy cũng ùa về. Tựa như một đứa trẻ tìm thấy nhà của mình.Như vầng trăng dịu dàng, vẫn chờ đợi áng mây năm nào trở về.*-------------*…
Năm ấy, mùa hạ đến sớm hơn mọi năm. Tiếng ve râm ran cùng tia nắng chiếu trên những tán phượng ngoài sân trường, rơi xuống từng cánh hoa đỏ rực như ngọn lửa nhỏ, cháy lên giữa bầu trời trong xanh ấy hồi ức của tuổi mười bảy đầy rực rỡ . Tôi vẫn nhớ rõ buổi chiều hôm đó - cậu thiếu niên đứng dưới gốc phượng, tay ôm lấy chồng sách nắng khẽ xuyên qua bờ vai cậu thiếu niên ấy chiếu xuống nụ cười của cậu, đẹp đến mức khiến tim tôi lỡ đi vài nhịp Thời gian trôi nhanh qua những người bóng người năm ấy cùng nô đùa dưới dãy hành lang ngập nắng cũng đã khác. Chỉ có một điều vẫn ở lại - đó là ký ức về mùa phượng năm ấy , về một cô thiếu nữ luôn âm thầm ngắm nhìn bóng của thiếu niên ấy . Thời gian qua đi nhưng những năm tháng ấy , những tiếng vỗ tay , tiếng hò reo , tiếng rột roạt của bút vở , tiếng cười và cả những giọt nước mắt rơi vẫn luôn hiện hữu ở đó nơi sân trường vắng lặng vẫn còn đó những kí ức mà mỗi chúng ta mãi chẳng thể quên ༘。⋆౨ৎ˚ ࣪---------------------------𖦹.ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ…
Tác giả: Pà MếThể loại: Học đường, HE, ngọt.Nhân vật: Bách Yên x Ngô TàVăn án:Q: Nghĩ gì về đối phương (bắt buộc trả lời thật lòng)Đáp án: Ngô Tà: Ngoài việc hơi xấu xa thì cái gì cũng tốt. Cậu là tốt nhất!!"Thế nào? Cảm động chứ?""Cảm, cảm động quá.""Sao tớ không thấy biểu cảm của cậu có cái gì gọi là cảm động nhỉ?""Vậy sao?""Còn không phải!!!?! Cậu viết cái gì? Đưa đây mau lên."Đáp án:Bách Yên: Quê mùa"Đừng lúc nào cũng đem phong cách của người khác ra châm chọc.""A, vậy sao?""Đừng có lặp lại mãi một câu hỏi, mau, cậu mau viết thêm ưu điểm của tớ vào đây."Sửa đáp án: Bách Yên: Quê mùa, ngu ngốc"Tớ liều mạng với cậu!"Sửa đáp án: Ngô Tà: Xấu xa, cực kì xấu xa!Nhắn:Truyện mang tính cá nhân cao, vui lòng không mang đi đâu dưới mọi hình thức.…
Giới thiệu truyện:" Nơi Tuổi Thơ Bị Lãng Quên " - Tôi sinh ra trong một gia đình không hề khá giả, giữa tiếng la mắng và ánh mắt ghẻ lạnh, giữa những bữa cơm chan nước mắt và những đêm nằm co ro tự hỏi: "Mình có đáng được yêu thương không?"-Từ khi còn đỏ hỏn, tôi đã phải chứng kiến mất mát. Bà ngoại người yêu thương tôi nhất ra đi khi tôi còn chưa hiểu hết nghĩa của từ "mất". Những năm tháng sau đó, tôi sống trong một ngôi nhà không có tiếng cười, chỉ có roi vọt và những lời tổn thương. Tôi từng nghĩ... mình chỉ là một gánh nặng.-Nhưng tôi vẫn ở đây. Vẫn sống. Vẫn bước tiếp. Không phải vì tôi mạnh mẽ hơn người khác. Mà vì tôi không cho phép mình gục ngã.-Đây là câu chuyện thật, về một tuổi thơ không màu hồng, về một đứa trẻ từng cô độc đến tuyệt vọng, nhưng chưa bao giờ ngừng hy vọng. Nếu bạn cũng từng cảm thấy lạc lõng, từng bị tổn thương bởi chính người thân, thì có lẽ... bạn sẽ tìm thấy chính mình trong những trang này.…
Ta đứng trước bờ Vong Xuyên , nhìn những u hồn cứ qua lại không có mục đích trước mắt mình. Ta nghe Mạnh bà hỏi ta vì sao chẳng chịu uống canh , vì sao cứ đứng cạnh Đá Tam Sinh mà không đi đầu thai a." Cô nương, đi đi a , cô nhìn xem bản thân mình đã khóc đến mức hơn cả lệ quỷ dưới dòng sông này rồi, lão Vương nói với ta nếu như cô không đi đầu thai sẽ lại phải chờ thêm một trăm năm đó, đi đi , vị tướng quân đó đã sớm đầu thai rồi , cô nương có tiếp tục chờ sẽ cũng chỉ chờ được kiếp sau của hắn mà thôi , hắn đã sớm quên cô nương rồi"Giọng của Mạnh bà ồm àm già nua nhưng sao ta nghe như sét đánh qua tai mình, chàng quên ta rồi chàng quên ta rồi, rõ ràng chàng đã hứa với ta sẽ chờ nhau nơi đá Tam Sinh rồi sẽ cùng dắt tay nhau bước qua cầu Nại Hà ấy thế mà chàng đã bỏ ta mà đi , ta thét lên một tiếng thật dài , ấy thế mà nước mắt ta lại chẳng rơi thêm giọt nào cả.Ta thấy Mạnh bà đi về phía mình, trên tay bà cầm một cái bát đen cũ kỹ, ta biết đấy là nước vong tình bà nấu hằng ngày được múc từ dòng sông Vong Xuyên kia. Rõ ràng là nước sông sao lại mang hương vị của nước mắt thế này, khi giọt nước cuối cùng chảy vào miệng ta thì kí ức trong ta dần mơ hồ , ta không còn nhớ đôi mắt như trăng sáng của chàng , không nhớ đôi môi luôn cất chứa gió xuân của chàng , cả vòng tay ấm áp ấy ta cũng cũng đã quên đi , quên mất chàng tên là gì ,quên mất những tháng ngày giông bão mà chúng ta đã vượt qua, quên chàng,ta cũng quên đi bản thân mình. Bước vào vòng luân hồi như g…
Giới thiệu câu chuyện"Hành trình tập lớn của cô nàng mộng mơ"Câu chuyện này kể về một mối tình thanh xuân hiện đại, bắt đầu từ thế giới ảo của trò chơi Blockman Go, nơi hai trái tim xa lạ tìm thấy nhau trong thời kỳ đại dịch COVID-19. Mai, một cô gái 18 tuổi, và Nam, một chàng trai 12 tuổi, gặp nhau qua những trận đấu trong game và nhanh chóng trở thành bạn thân. Họ cùng nhau xây dựng một hội, nơi Mai làm hội trưởng (biệt danh Uwaa) và Nam là hội phó (biệt danh Cá).Từ những ngày đầu hồn nhiên, vui tươi, khi cả hai cắm mặt vào game và nhắn tin không ngừng, mối quan hệ của họ dần sâu sắc hơn. Tuy nhiên, sự khác biệt tuổi tác và những thay đổi trong cuộc sống thực khiến họ đối mặt với nhiều thử thách. Câu chuyện không chỉ là hành trình của một mối tình qua mạng, mà còn là câu chuyện về trưởng thành, về việc học cách buông tay và chấp nhận rằng mỗi người đều có cuộc sống riêng. Tất cả chúng ta đều hiểu rằng "Bầu trời sẽ xanh trở lại, nhưng thời gian sẽ không quay trở lại. Nơi ấy sẽ vẫn thế, nhưng tuổi trẻ thì không...". Hãy sống hết mình vì tuổi trẻ các bạn nhé!…
Mộ vũ mặc : sao ngươi thiên vị thế ? xương hà ? Tô xương hà : tất nhiên, vì tiểu mộ vũ với ngươi hoàn toàn khác nhauMộ vũ mặc : mộ vũ, mộ vũ, cả ngày chỉ biết tới mình vũ ca!Tô xương hà: cứ cho là vậy đi, dù sao thì cô cũng chẳng phải suốt ngày muốn đi tìm đường liên nguyệt à?Mộ vũ mặc : ngươi!!Tô xương hà : chẳng lẽ ta đây nói sai ----------------------------------------------------------------------------Nếu ám hà thay đổi thành công? xoá được tiếng xấu chưa ai là được? nếu một ngày nào đó, xương hà có tình cảm với mộ vũ? và nếu đột nhiên xuất hiện một nhân vật khác thuộc tô gia? chuyện tình này sẽ đi về đâu, khi mộ vũ thích bạch hạc hoài, xương hà có ngoại lệ thứ 2 ?----------------------------💢 lưu ý : tất cả chỉ là theo suy nghĩ của tác giả , không có thật, tuyệt đối không đem đi lung tung khi chưa có sự cho phép của tác giả, không đánh đồng hay so sánh Nhân vật, nhận góp ý chứ không nhận ném gạch ❗️💢 vi phạm = block [ nặng = bốc phốt ] ❗️❗️❗️💢 không thích = lướt qua không ném gạch ❗️❗️❗️---------------------------- - đồng hành cùng tác giả để xem cái kết nha -…
🌸 Tác giả : Ayumi Amamiya Ngân (Song Hành Yến Nguyệt).🌸 Cặp đôi : Vương Nguyên Phương - Đồng Mộng Dao. (Thần thám kỳ tài hoặc Thiếu niên thần thám Địch Nhân Kiệt. )~~~~~~~Đời người như hoa như mộng, chỉ muốn cùng người đi ngao du ngoạn thủy, bên nhau trọn đời, sống tới đầu bạc răng long, thế mà sao duyên phận trớ trêu, nhẫn tâm chia cắt đôi uyên ương đang yêu nhau nồng đậm... Một người đã ra đi mãi mãi, đi rất rất xa. Để lại một nam nhân anh tuấn lạc giữa chốn phồn hoa đẹp đến nao lòng, cứ vô vọng chờ mong. Chấp niệm, bao giờ mới hết? Chấp niệm, bao giờ mới quên? Hồng nhan bạc mệnh, chỉ trách sao số kiếp quá khổ... Đời này chúng ta không được bên nhau như lời đã hứa, đành đợi người kiếp sau. ~~~~~Vũ lạc Trường An khiến ánh mắt người phủ sương mờ,Lòng người bỗng dưng dậy sóng là tại vì ai còn chẳng thấu sao?Chấp niệm chi luyến cõi hồng trầnYêu một đời, trọn một kiếp, mãi mãi bên nhau, cớ sao lại chẳng trọn vẹn.Lời hẹn ước năm xưa, nàng còn nhớ? Nàng ra đi để lại một người chờ nàng ngẩn ngơ.Nhớ nhớ thương thương, ký ức chưa lúc nào phai mờ. Thế mà nàng đã ngủ yên, cứ thế rời khỏi đời ta.Hẹn nhau hội ngộ ở Trường An thành, sao lại chia xaĐừng rơi lệ nữa người ơi, nàng đã đi xa rồi... [Chốn Trường An phồn hoa như mộng, gặp được nàng, yêu một kiếp, cớ sao lại chẳng thể được bên nhau trọn một đời người, cùng nhau trải qua năm tháng đến đầu bạc răng long. Có trách, trách sao duyên ta quá bạc. Một khắc nhỏ nhoi, nàng rời xa ta mãi mãi. ][Gặp được huynh, huynh bao dung…
Hứa Lăng Hạ xuyên không, cô chẳng may xuyên vào thế giới có nội dung y hệt quyển ngôn tình mình đã đọc - Thượng Cổ Tình Ca. Lăng Hạ khóc hết nước mắt, ai đời lại xui khiến cô xuyên vào quyển thịt văn. Xung quanh toàn các món thịt kho, chiên, xào, rán,...Nhân sinh còn gì vui vẻ bằng con đường tu vi, thuận lợi thăng cấp giữ mãi nét thanh xuân trẻ trung xinh đẹp. Lăng Hạ quyết định tránh xa nam nữ chủ, bước trên con đường tu tiên yên ả, mục tiêu thăng cấp thành một vị thượng thần tiêu dao. Nam chủ tà mị đối nữ chủ:"Tri Nhi đừng sợ, có ta ở đây, ta sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương nàng!" Ôm nữ chủ hôn mấy cái.Nữ chủ: "Quân Dạ, chàng thật tốt với ta..." Mỉm cười dịu dàng, ngã đầu vào vai nam chủ.Nam nhân của Lăng Hạ: "Ngươi dám chạy? Ngươi tưởng rằng ngươi có thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta hay sao?" Tay trái giữ chặt cổ tay nàng, tay phải bóp cằm nàng. Dồn Lăng Hạ vô tường.Lăng Hạ: "Đừng mà, đừng mà, ta sai rồi. Ngài đừng bóp nữa, làm ơn chừa cho ta cái hàm để ta còn nhai cơm... ngài bóp chỗ này có được không?" Kéo bàn tay đang bóp hàm của mình đặt lên bộ ngực to tròn, co dãn."Ngài có thể bóp rồi, ngày cứ bóp tự nhiên!" Lăng Hạ ngẩng đầu, đôi mắt long lanh vì nước mắt còn đọng lại.Nam nhân trừng mắt nhìn bàn tay của mình, sau đó gương mặt yêu diễm ửng hồng, giọng nói câu hồn:"Đồ lẵng lơ, vô sĩ!" Hắn phất tay áo biến mất.Mấy năm sau...Lăng Hạ dùng lại chiêu cũ, tên nam nhân nào đó đôi mắt sáng rực:"Ta muốn sờ cả phía dưới!"Lăng Hạ: Wth? Ta nói, muốn sờ super xúc xích của ngươi, ngươ…
Ly Khúc Tàn Âm"Bóng tối không phải tan đi cho bạn thoát ra mà chính bạn phải tự bước đi trong bóng tối đến khi thực sự thấy được ánh sáng."Cuộc đời của Tô Thanh Nhàn trong Ly Khúc Tàn Âm là bức tranh khắc họa rõ nét sự khắc nghiệt của những tầng lớp địa vị. Ở nơi đó, con người sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đổi lấy tiền tài và quyền lực, nơi cảm xúc cá nhân bị chôn vùi dưới cái gọi là "trách nhiệm" gia tộc.Trái ngược với cô, Lạc Dương - cũng sinh ra trong hào môn - lại lựa chọn một con đường khác. Cậu từ bỏ những danh xưng cao quý, dám bước ra khỏi khuôn khổ để theo đuổi đam mê nghệ thuật của riêng mình.Hai con người, hai số phận hoàn toàn đối lập, nhưng lại vô tình giao nhau trên cùng một hành trình.Liệu khi định mệnh đan xen, câu chuyện của họ sẽ đi về đâu?Bút danh: An LạcNgày đăng: 22/3/2026Độ dài mỗi chương: 1,8-3,5k chữBìa: An LạcBối cảnh: Trung Quốc Ban đầu chương 1 mình viết dài hơn 4k chữ, mình sợ nó sẽ hơi dài nên mình đã cắt ra thành 2 chương đầu chủ yếu nói về cuộc đời của Thanh Nhàn!Gửi đến những độc giả của An Lạc,Đây là tác phẩm đầu tay của mình, vì vậy chắc chắn vẫn còn nhiều thiếu sót. Mình rất mong khi đọc Ly Khúc Tàn Âm, mọi người có thể để lại những góp ý chân thành nhất.Mỗi lời nhận xét của các bạn đều là động lực để mình học hỏi, hoàn thiện và viết nên những câu chuyện tốt hơn trong tương lai.Cảm ơn tất cả mọi người đã dành thời gian đọc và đồng hành cùng mình!…