[BHTT](Lichaeng)Con Ma Thỏ Đế
Tác giả:Trangnguyen140499Editor:Sheki_Bắp🌽Văn Án Lạp Lệ Sa khi còn sống tính tình nhút nhát.Đến khi chết đi cũng không tránh khỏi sợ hãi,sợ ma, sợ bóng tối, sợ đói, sợ bùa, sợ mọi thứ trên đời.…
Tác giả:Trangnguyen140499Editor:Sheki_Bắp🌽Văn Án Lạp Lệ Sa khi còn sống tính tình nhút nhát.Đến khi chết đi cũng không tránh khỏi sợ hãi,sợ ma, sợ bóng tối, sợ đói, sợ bùa, sợ mọi thứ trên đời.…
Thy bắp…
Tên lập trình viên và ca sĩ nhỏ của hắn…
tui ghét bạn trai cũ rất rất nhìu !?!?!?!…
"Nữ thần của tôi là biển cả, nàng thơ của tôi là đồng hoa và tình yêu của tôi là em, cô gái có mái tóc vàng chấm vai."…
Tên gốc: KISS 22Source: @noooooel via lofterXếp chữ: @hotfvckingcheetos…
(oh and what else i find)tam đề, drabble, random prompt.…
Fic nói về Jung thê nô và Yoo ngạo kiều…
Viên Nhất Kỳ và Thẩm Mộng Dao từng là người yêu của nhau, có biến cố xảy ra để rồi cả hai phải chia tay. Sau 3 năm thì Viên Nhất Kỳ biết được là Thẩm Mộng Dao trở thành người yêu của bạn cô, cô sợ lại nảy sinh tình cảm với nàng nên trốn tránh. Nàng thì mục đích quen bạn cô là gì đây??Author: QuynhNg440…
"cuộc đời anh điên cuồng làm nhạc, làm nhạc xong rồi lại bắt đầu làm khổ em"…
Tác giả: 波板糖一号仓库@lofterLink gốc: https:// graceduludulu . lofter . com /post/1e7453d7_1cbde0ae1Biên tập: CBản edit đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không reup/chuyển ver dưới mọi hình thức!…
HOÀN RỒI MỌI NGƯỜI ƠIIIIIDaehyun là một thợ làm bánh giỏi nhưng lại có khuôn mặt xấu xí do bị bỏng. YoungJae là một cậu nhân viên của một hãng ẩm thực khá nổi tiếng . Hai người với hai cuộc đời hai số phận khác nhau nhưng tình cờ lại gặp được nhau. Liệu họ sẽ ra sao mong các bạn đón đọc nhiệt tình nhé ~~…
Bắp dành tặng câu chuyện này cho chị Dini_2302 (@duyenmam_2302).…
Một fanfic nhẹ nhàng cho những người thích rúc trong chăn mùa lạnh này như tớ~…
Bé Na không muốn cho chú đi đâu!!!…
chuyện này t reup của blog "Jongseong đừng ngủ nữa, dậy chơi với Jungwon đi" và được sự cho phép của blog…
Kể về chuyến xuất ngoại đầu tiên trong đời..…
"La muse, đứng yên!"Hoàng Lâm Phong bỗng treo một hộp nhỏ gì đó trong tay lên xe đạp rồi bước vội về phía tôi. Theo phản xạ tôi muốn lùi lại nhưng hai chân không nghe lời cứ đứng sững tại chỗ."Ngốc quá, dây giày mày bị rơi ra rồi!" Lâm Phong nói, giọng dịu dàng.Tôi thẫn thờ nhìn bóng hình chàng thiếu niên mặc áo sơ mi trắng gọn gàng tràn ngập hơi thở học đường Việt Nam. Không biết cậu đang chạy về phía này hay chạy thẳng vào tâm trí tôi nữa?Phong tinh tế quá, Phong bị đi*n à?Câu nói ấy suýt nữa bị đánh bật ra khi chàng trai từ từ ngồi xuống. May thay, nó được sự mê mẩn kịp thời ngăn cản. Sau chiếc kính cận, đôi mắt chăm chú dõi theo từng cử chỉ của cậu ấy mà không chớp lấy một lần. Có lẽ bị nhìn kĩ quá nên mắt Phong nhắm tịt thành hai dấu trừ. Kịch bản đang đẹp, tôi lại ăn nói tếu táo: "Ồ, mày cười mất cả mắt!" nhưng rồi tự chìm đắm trong đó không cách nào thoát ra...Nụ cười mang giọt nắng cuối xuân khiến người thiếu nữ xao xuyến mãi. Trái tim trong lồng ngực đập liên hồi và cứ thế, tôi thổn thức trước vẻ đẹp khó tả của Lâm Phong. Nắng tháng Ba tinh khôi khiến cậu toả sáng, trong mắt tôi, Phong chính là sự tồn tại lấp lánh nhất!…
nay thỏ lớn làm gì thế ?…
anh sẽ cầm tay em đi đến hết cuộc đời này, HE…