Tui Thương Mình!
"Mình nè.....tui thương mình"…
"Mình nè.....tui thương mình"…
Anh và emAnh và cậu • Đoản Ley Duy/Dương Duy…
Cốt truyện và nội dung không có thật!…
PondPhuwin Thể loại: ABO🔞Lưu ý sẽ hay có những từ thô tục 🔞🥲…
Truyện kể về những kẻ khờ mộng mơ và hành trình chữa lành tâm hồn bằng tình yêu giữa những con người không cùng thế giớiĐam mê viết truyện dựa trên lời bài hát…
Ở đây có chút ngọt ngào…
Chuyển thể từ phim cùng tên ạ !…
một ứng dụng nơi để con người khám phá, xả tiêu cực, truyện 18+ vui lòng cân nhắc…
thanh xuân đáng giá ngàn vàng…
đơn giản thôi. phương duy là bầu trời xanh thẳm trong cuộc đời tăm tối của tuấn dương…
Đồi hoa kề biểnTác giả: Sobinn, DG.meozThể loại: hiện đại,hề hước, dramaCouple: PondPhuwin, JoongDunkCốt truyện: Phuwin là một cậu chàng thanh niên ăn chơi sống ở thành phố Bangkok. Trong một lần bài bạc cậu đã vay tiền từ tên trùm xã hội đen. Sau đó,vì gặp rắc rối về tiền bạc nên anh phải vùi đầu vào công việc để trả đủ tiền,do phí sinh hoạt ở Bangkok quá cao nên anh quyết định chuyển đến một hòn đảo trù phú ít người biết đến để sinh sống.Rồi cậu gặp Pond Naravit chủ quán BLUE SEA Coffe, sau đó cậu đã trở thành nhân viên quán do không đủ khả năng chi trả phí sinh hoạt. Từ đây những câu chuyện oái oăm về cậu chàng nhân viên và anh chủ quán coffe ra đời_Dunk Natachai hiện là sinh viên vừa ra trường,anh quyết định nối nghề người cha mới mất cách đây 6tháng, vì thương cha và cũng là do một phần sở thích nên anh quyết đảm nhiệm lại tiệm hoa tâm huyết của người cha đã khuất. Làm ăn ế ẩm, nên anh đã đi tìm kiếm những mối làm ăn khác để vực dậy tiệm hoa vô tình gặp được Joong Archen,người quản lý công ty chủ yếu làm về hoa cưới.Hai người từ đó bắt đầu làm ăn với nhau và bắt đầu câu chuyện của chính mình.(LƯU Ý‼️ câu chuyện chỉ là giả tưởng)…
CP: PondPhuwin , JoongDunkThể loại: hiện đại, giới nghệ sĩ, yêu thầm, ngược, kết chưa rõ...Lưu ý: Truyện là trí tưởng tượng của tác giả, hoàn toàn hư cấu ko áp đặt lên người thật. Xin đừng sao chép hoặc chuyển ver! Mong mn vào nhà mình đọc truyện vui vẻ.…