Khi nào thì những kí ức của em sẽ vỡ hết để không còn nhớ anh? Em sẽ đợi đến khi kiếp này kết thúc, kiếp sau đầu thai, có khi em sẽ vẫn là cửu vĩ hồ ly ngày nào, vẫn không thể quên anh. Nén nước mắt, đi qua nhau rồi chúng ta sẽ hoá người dưng, ...…
câu truyện muốn nói về Sano Manjiromô tả sơ qua:truyện này mình muốn nói về tình yêu giữa chúng ta đối với các nhân vật hư cấu"không có thật"xoay quanh về tình yêu,...các bạn yêu anime có tình cảm đối với họ thì hãy đọc nhé,đây là suy nghĩ của mình nhé,đừng toxic nhee,chủ yếu câu truyện mình sẽ nói về SanoManjiro ạ"nét vẽ hư vô":1 nét vẽ được tạo ra bởi tác giả,nét bút được tô lên🖊.Sau khi mình viết xong có thể là nhiều phần sau mong mọi người thấy không hợp lí chỗ nào thì góp ý cho mình với ạ😭,xin đừng toxic nhaa các bạnn…
Bản thân tôi quá đỗi rảnh rỗi, tuy chẳng giỏi giang đến mức có khả năng viết truyện nhưng lại tự tin về khả năng độc thoại của mình.Chốn đây, tôi lập ra chỉ để lưu thứ cần lưu, giữ thứ cần giữ và nói những thứ không nên nói:]…
"Hoa hồng đẹp thật, rất chi là đẹp. Nhưng khi cố tiếp cận nó, những gai trên người nó luôn mang theo sẽ làm cho kẻ dại dột kia chảy máu. Cậu chính là kẻ dại dột, Kuanlin à"*không được mang fic ra ngoài hay chuyển ver chưa có phép nha*…
tôi cs 1 ít ý tưởng để làm truyện mong mọi người không chê tôi làm dở 😢 I'm a (Vietnamese person who writes stories in Vietnamese and I hope everyone supports)…
Metawin tưởng chừng như cậu sắp có một chuyện tình đẹp như mơ với chàng hotboy của trường - Day Wachirawit nhưng hóa ra hắn chỉ xem cậu như trò đùa. Đến khi cậu gần như mất niềm tin vào tình yêu thì số phận lại đưa đẩy cho cậu gặp Bright Vachirawit - em trai song sinh của DayĐây cũng là lần đầu tui viết fanfic nên mong mọi người sẽ đón nhận nó và có sai sót gì thì góp ý nhẹ nhàng cho tui nhaaa :3…
Đây là câu chuyện tớ dựa theo một vài đặc điểm của những người xung quanh tớ, những người tớ được gặp và tiếp xúc khiến tớ ấn tượng. Tớ sẽ không viết mô tả nội dung truyện đâu mà tớ sẽ viết về cảm hứng để tớ sáng tác ra truyện này. Tuổi trẻ chúng ta ai cũng có những khao khát và ước mơ cho riêng mình. Bản thân tớ - Cawllr luôn đi tìm kiếm một thứ rất hoa mĩ, đó là tình yêu. Không hiểu sao tớ coi tình yêu là thứ hoa mĩ, có lẽ chập chững ở cái tuổi 17 ấy, tớ chưa tìm được cho mình một mối tình yêu học trò gà bông giống như các bạn của tớ, tớ vẫn còn say đắm những vẫn chữ trong các mẫu chuyện lãng mạn trên mạng, trên sách báo. Cũng bởi vì tớ nhìn thấy được màu sắc của những loài hoa thơm ngát mộc mạc, gợi cho tớ một cảm giác cũng muốn yêu, muốn thương, muốn nhớ như thể khoảnh khắc chìm đắm vào sự say mê của bông hoa đó, cũng là lúc mà tớ chợt nhớ đến một người. Tớ đã từng thầm thích một người, người đó chẳng biết có thích tớ không nhưng khi tớ ngỏ lời, cậu ấy chỉ bâng quơ nhưng cũng chẳng từ chối. Phải chăng đó là lời từ chối dịu dàng mà tớ không hề nhận ra? Cảm xúc bồi hồi khi tới gần cậu ấy cứ như trăm hoa đua nở trong lòng tớ vậy ấy. Đặc biệt là cứ ăn bánh gạo sẽ nhớ! Tớ không hi vọng người quen của tớ sẽ đọc được phần mô tả này, chắc đọc cái tên là sẽ nhận ra ngay í. Thôi thì kệ vậy.Mà không chỉ thế, "Bánh Gạo Cay" còn là mẫu chuyện mà tớ tự an ủi bản thân mình vượt qua những khó khăn, hi vọng các cậu sẽ tìm thấy những điều hay ho qua câu chuyện của tớ…
Dịch Nhan Kiệt và Trương Ngôn Lạc là bạn học thời cấp 3.Trương Ngôn Lạc thích thầm Dịch Nhan Kiệt suốt 3 năm. Sau khi lên Đại học họ đã mất liên lạc và thật tình cờ sau 4 năm họ lại cùng chung 1 công ty. Liệu đây có phải mối tơ duyên giúp 2 người họ đến được với nhau ?…