『Hyunlix』Anh trai
Năm ấy, có một Hwang Hyunjin 12 tuổi được Lee phu nhân nhận nuôi...…
Năm ấy, có một Hwang Hyunjin 12 tuổi được Lee phu nhân nhận nuôi...…
Mọi chi tiết trong truyện đều là hư cấu.Không được phép đăng tải hay sao chép truyện dưới bất kì hình thức nào nếu không ghi cre.~hơn chin và vầng ánh dương của cậu ta...~Yongbok ngước mắt, má đỏ hồng, đôi môi chúm lại:"Em muốn kẹo ngọt cơ... cậu ác lắm..."Hyunjin chỉ khẽ thở ra, đưa tay vỗ vỗ vai Yongbok như dỗ trẻ nhỏ. Cậu không nói gì, chỉ để bàn tay mình nhè nhẹ an ủi. Yongbok càng dụi sát hơn, tóc mềm cọ vào cằm Hyunjin.Hyunjin khựng lại vài giây, tim bỗng chốc chùng xuống vì hình ảnh quá dễ thương trước mắt. Mái tóc mềm của em lòa xòa, đôi môi nhỏ chúm chím như đang giận dỗi, má hồng hồng vì men rượu.Trước dáng vẻ đó, Hyunjin không nhịn được, cúi xuống thơm nhẹ một cái vào mũi em. Yongbok giật mình, tròn mắt nhìn, rồi phụng phịu:"Cậu... không phải kẹo ngọt..."…
lee yongbokie chẳng tâm lý gì cả, thế mà tui vẫn yêu em là sao vậy nhỉ...…
Chỉ là một series những mẩu chuyện không liên quan nhau về pocky 😘…
Em.…
rồi rốt cuộc là mấy chị baller thíc abg hay tone hồng?…
khi cuộc đời ném cho bạn một đám bạn ồn, bạn phải ồn hơn đám bạn…
Viết một chút về những ngày bạn nhỏ Yongbok crush anh lớn Hyunjin.Cp: Hyunlix (Hyunjin x Felix-Yongbok)Nd: Ngọt ngọt ngọt!!! //Có vài từ chửi tục,hành động không được hay.Và lưu ý đây là fanfic dựa trên trí tưởng tượng của au,không có ý bôi nhọ,cá nhân hoặc một tổ chức nào đó!MỌI THỨ TRONG ĐÂY HẦU NHƯ ĐỀU DỰA THEO TRÍ TƯỞNG TƯỢNG!!!//...[chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả]Fic gốc: https://www.wattpad.com/story/319967629-pondphuwin-%E2%80%A2-my-crushAuthor: @lintf0707Ng chuyển ver: jaezzn…
-Cre: Miêu LongChuyển ver-"Tại sao, lại muốn bỏ ta lần nữa à?"…
textfic ngắn Một chiếc textfic ngắn dành tặng cho mọi người, mong mn đọc vui vẻ 😊…
Enigma x alpha, ngọtt…
Author: artdumplingTranslator: Lé-chanTags: idol AU, fluff, romanceoneshot thuộc series leftover love, mình sẽ trans thêm 1 shot thuộc series này nữa...Năm lần Hyunjin và Felix tự nhận mình là một cặp, và một lần họ thực sự là một cặp....Comments của các cậu chính là động lực của tớ 🤗…
Cre: Mười Bốn Quân Cờ Chuyển ver-"giá như mình đừng gặp gỡ.."…
⋅˚₊ ୨୧ ‧₊˚ ⋅…
em ơi, nhớ về em chắc là hàng trăm hàng triệu nỗi nhớ thương đong đầy.còn về phần anh, anh hằng đứng vững trong nền tuyết trắng xoá của mùa đông chí, chỉ là cõi lòng của anh, cứ mãi vương vấn về chàng niên thiếu nắng hạ nơi bờ cõi khơi xa tịch mịch...…
quế thuỵ - kỳ văn…
Một mối duyên phận…
[One shot] Hội chứng HanahakiTác giả: 略皎宇宙止血带Chuyển ngữ: xzl5135 / nnbk❝Chương Minh Bá bắt đầu nôn ra những cánh hoa vào một đêm muộn của tuần thứ ba sau khi đoàn phim khai máy....Chương Minh Bá ngẩn người, thầm nghĩ mình không những không chết đi mà có khi còn sắp đắc đạo thành tiên, dù sao cũng chỉ có tiên tử mới nôn ra hoa như thế này thôi.Cậu lặng lẽ ngắm nhìn cánh hoa một lúc lâu, rồi run rẩy cầm điện thoại lên, lướt qua một trang Douban, gõ từng chữ một: "Miệng nôn ra hoa là bệnh gì?"Khi nhìn thấy dòng chữ "Tình yêu thầm kín, sâu đậm nhưng không thể bày tỏ" hiện ra, cậu hoảng sợ như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng, một tiếng "đệt" vang lên giữa đêm đen tĩnh mịch.Ngay sau đó, một cánh hoa trắng khác lại rơi xuống.Chương Minh Bá cuối cùng cũng biết mình mắc bệnh gì....Chương Minh Bá ngơ ngác nhìn những đóa hoa sơn trà ấy, nhiều không đếm xuể, còn nhiều hơn cả số hoa cậu từng nôn ra. Cậu ngước mắt nhìn Trác Huy. Đôi mắt anh hơi đỏ, trong đó chứa đựng sự ẩn nhẫn và thâm tình tựa như một vùng biển sâu. Dưới da thịt lạnh lùng ấy dường như có một ngọn lửa đang rực cháy. Anh chẳng nói lời nào, lại cúi xuống hôn cậu một lần nữa. Nụ hôn lần này không còn nhẹ nhàng như trước nữa mà mang theo tất cả những ấm ức, trầm mặc và khao khát được giải tỏa. Chương Minh Bá khẽ nhắm mắt lại.Trong lòng bàn tay, cậu nhẹ nhàng nâng niu một đóa hoa sơn trà còn vương vệt máu...❞_____Bản chuyển ngữ đã có sự đồng ý của tác giả.…
"Nếu tôi có thể vượt qua cậu thì cậu có ngẩng đầu lên nhìn tôi không?Thật ra, tôi vẫn nhìn theo cậu.Khoảng cách ấy không phải là một điểm, mà nó là một câu thích chẳng cất được thành lời"…