BFF
^^…
Chẳng qua là viết theo tình bạn ngoài đời thực của: Noshikawa Yuri, Kobayashi Yumi, Minamoto Sizuki, Minami Akemi,Sato Hana Coi như là để tri ân BFF đi, dù sao thì Minamto Sizuki cũng sắp đi Nha Trang nên viết truyện này như lời tạm biệt lun! ((((BÙN )))) Nhớ Suzuki nhiều nhiều!P/S :+ Không nhận gạch đá + Truyện không viết tắt…
Đưa tay đây lào -------mãi bên tao mày nhớ !!!yepppppp. Một câu chuyện về cặp bff trải qua vô vàn sóng gió bão táp . Tới giừa con tác giả vẫn chưa biết cái kết của nóa sẽ thía nào đây ..... HE hay SE . ai dzaaa , thực là khó mà biết trước được . Bộ đầu tay đã là cả một bi kịch roài * khóc ròng *. Vầy nên đọc rồi cmt cho t biết nha .…
Từ BFF trở thành người yêu .Lạ nhỉ mà thôi cũng... à mà khoan nó chả ổn gì cả…
Đơn giản là ngày thường của em éo có cái j đặc biệt nên em lạc trôi lên đây quẩy với mấy chế , mà nó éo hay thì ...... thôi 😂😂 kệ nó đây là truyện của em. Mà hãy thì ủng hộ em😎😎 (truyện vớ vẩn ngày một chap ...ahihi thôi thì nơi này có em 😗😗)…
chỉ là hình vẽ của chuột bạch…
Mình h đang "sống" vs gia đình 8I thân mến, có những lúc thật vui, nhưng lại có những lúc thật buồn và những khi thật lầy lội...Và h do bị rảnh rỗi nên mình sẽ viết câu truyện về từng đứa lớp mình, ai cx rất khác nhau và mình quí tất( trừ một vài đứa tg ghét ). Hope you guy enjoy ịt;))…
Xin chào , tôi tên Hạ Tiểu Du và tôi năm nay đã bước sang tuổi 20 , độ tuổi đẹp nhất của một người phụ nữ . Tôi đã có một cuộc sống rất tuyệt vời , bố mẹ tôi đều là những công dân lương thiện , tôi còn có một cậu trúc mã đúng chuẩn con nhà người ta , giàu có ,đẹp trai , học giỏi và còn rất tốt bụng và vui tính nữa . Nhưng ai chẳng có nổi khổ riêng chứ ? Và tôi cũng vậy ,không biết đây có phải một căn bệnh tâm lí hay không nhưng tôi luôn luôn có cảm giác run sợ và lạnh sống lưng như tôi đã khiến ai đó bực bội và đang nhìn tôi với con mắt đầy mù quáng khi nói chuyện với các anh chàng cùng lớp hoặc lớp kế và cảm giác mạnh nhất là khi tôi nói chuyện với các bạn nam khi có Thiên Dực đứng bên. Không biết có chuyện gì nhỉ ? Tôi mong rằng căn bệnh của tôi sẽ có thuốc đặc trị hay một ngày không xa bỗng dưng nó hết thì hay biết mấy, bởi vì cứ cái đà này thì sẽ ế đến già mất !…