Giữa màn đêm, tiếng pháo nổ vang lên như xé toạc thinh không - dữ dội, rạch một đường ngang qua bầu trời đang tĩnh lặng. Rồi sau đó, từng chùm sáng rực rỡ bung nở như những đoá hoa ngập ánh sao, tỏa rơi trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đẹp đến nghẹn lòng.Dưới ánh pháo hoa, mọi thứ như chậm lại. Cả bầu trời, cả thế giới, và cả những nỗi buồn chưa kịp gọi tên.…
Trong hang tối.Gió rít từng cơn lạnh buốt.Những gì hắn còn lại...Chỉ là máu, là xương thịt bê bết trong tay, là mùi tan.h đến nghẹt thở, là hơi ấm đang dần tắt.Là lời cảm ơn cuối cùng - khẽ như gió, nhẹ như hơi thở,vụn vỡ như linh hồn hắn sau khoảnh khắc đó.Ngoài trời, mưa đổ ầm ào.To lắm…
Cơn gió cuối xuân khẽ lướt qua hiên nhà, nhẹ đến mức tưởng chỉ là ảo ảnh - nhưng rồi cuốn đi một người, lặng lẽ như thể chưa từng tồn tại.Kẻ ở lại thì bạc trắng mái đầu trong một đêm, sống quẩn quanh trong mê mộng nửa tỉnh nửa mơ, khờ dại chờ một lời gọi đã vĩnh viễn chẳng bao giờ vang lên nữa.…
Tiết trời dần se lạnh, như báo trước mùa đông sắp ghé qua.Thiếu niên ấy ở lại cùng mùa thu, cùng những năm tháng cũ kỹ đã trôi qua, chẳng bao giờ còn bước tiếp nữa.…
Mắt khép lại, tay đan chặt lấy nhau như sợ lạc mất.Trong khoảnh khắc ấy, chẳng còn định kiến, chẳng còn ánh nhìn lạnh lẽo hay lời thì thầm cay nghiệt ngoài kia.Chỉ còn lại hơi thở hòa quyện, nhịp tim giao thoa trong lồng ngực.Mặc kệ thế giới, mặc kệ bão tố đang rình rập sau cánh cửa khép hờ, đôi ta vẫn ở đây - nguyên vẹn trong tình yêu nhỏ bé mà kiên định này.Tựa như giữa đêm dài mịt mù, chỉ cần bàn tay kia không buông, thì bình minh sớm muộn gì cũng sẽ đến.…
Tuyệt vọng tàn đảng phục hồi, thế giới lâm vào tân hỗn chiến trung, vì cứu vớt bị tuyệt vọng ăn mòn thế giới, Hinata Hajime quyết định đi các thế giới khác thu thập hy vọng mảnh nhỏ, cùng lúc đó, hắn trong cơ thể nào đó ý thức cũng ở thức tỉnh.Vì thế hắn quá thượng giao thiệp hắn ra ngựa, đánh nhau trong cơ thể ý thức thượng hoàn mỹ sinh hoạt.Nhưng mà......Dazai: Chẳng lẽ Hajime quân dị năng là nhân cách trọng tố?Reborn: Thu liễm điểm, ngươi nhân cách dọa đến xuẩn cương.Thanh vương: Đột nhiên cắt ý thức, nói, ngươi có phải hay không vô sắc chi vương!Hajime:......?Tiểu kịch trường:Trinh thám xã tới một vị tân nhân, tóc đen bích mắt, nhìn qua chính trực, ôn nhu lại hữu hảo, chính là thể thuật có điểm nhược, cũng không biết hắn dị năng là cái gì.Ở địch quân đột kích thời điểm, mọi người sôi nổi đem tân nhân hộ ở sau người, bảo hộ yếu ớt tân nhân.Hinata Hajime: Kỳ thật...... Thật cũng không cần.Trinh thám xã chúng: Yên tâm, chúng ta nhất định sẽ bảo vệ tốt ngươi!Sau lại, mọi người nhìn chằm chằm trừng mắt một đôi xích đồng, trong miệng kêu nhàm chán đến cực điểm, sau đó đem địch nhân toàn bộ xử lý tân nhân lâm vào trầm tư.Nguyên lai tân nhân dị năng là hai nhân cách?!Hinata Hajime: Đều nói không phải hai nhân cách!......…
Chương 135 nhưng được viết dưới góc nhìn của chú cáo đen bé nhỏTruyện vô cp, oneshot. Nội dung trong đây là cảm hứng cá nhân, vì vậy chắc chắn sẽ không tránh khỏi việc ooc. Mong mọi người hãy chú ý…
Một chương duy nhất hoặc đôi khi nhiều hơn, Tàu của Ran-chan, Ranmaru-san là nhân vật tôi yêu thích nhất Các nhân vật không thuộc về tôi. Chúng thuộc về Yohaji manga (Youkai Gakkou no Sensei Hajimemashita).…
Fic dịch, có chỉnh sửa, không thích hợp ở đâu hãy nhắc chứ đừng toxicNhờ thí nghiệm của Yanagida và yêu thuật của Tamao mà đã đưa toàn bộ học sinh lớp 2-3 đến hòn đảo trong tương lai, nhưng theo một cách hơi độc lạ…
Fic dịch, có chỉnh sửa, không thích hợp ở đâu hãy nhắc chứ đừng toxicTác giả viết loạn quá nên tui chỉ dịch và sửa được đến mức này thôi, cấn cấn ở đâu thì mong mọi người chỉ để tui sửa lại…
Có những mùa xuân khẽ lướt qua đời người...Để lại trong tim một cái tên, một ánh nhìn, một mùi hương - mà suốt cả quãng đời về sau, ta vẫn không thể quên.…