..Thời gian trôi qua thật nhanh, đã 15 năm, kể từ lúc tôi và chị chia ly, kì lạ thật, 15 năm trôi qua, tôi chưa bao giờ quên chị dù chỉ một lần. Có những lúc tôi tưởng như thời gian rồi sẽ xoá mờ đi tất cả, tôi sẽ quên chị, quên đi dáng người nhỏ nhắn với mái tóc dài mềm mượt bay trong gió lúc chị đứng trước cửa nhà tôi đợi tôi cùng đi chơi, quên đi nụ cười rạng rỡ mỗi lần tôi bị chị trêu đến đỏ mặt tía tai. Nhưng có lẽ, vì chị vốn đã là một phần ký ức không thể thiếu ẩn sâu trong trái tim tôi, nên dù có trải qua bao lâu đi nữa, tôi vẫn sẽ nhớ đến chị " Bảo Kim, tôi rất nhớ chị"…
Trần Hạ xưa nay vốn là đóa hồ ly phong lưu, vạn bụi hoa không dính thân, chỉ say mê những chàng trai đẹp đẽ rồi lạnh lùng rời đi. Anh cứ ngỡ mình sẽ tiêu sái cả đời, nào ngờ lại gục ngã dưới tay một "cậu em trai" tình cờ quyến rũ được.Vốn là cuộc tình sương sớm có thể kết thúc bất cứ lúc nào, nhưng đối phương lại đeo lên cổ anh một sợi xích, thấp giọng dụ hống: "Tiểu cẩu không nghe lời, phải bị chủ nhân nhốt lại." Trần Hạ chỉ tưởng là thú vui tình ái, liền lả lơi phối hợp: "Nguyện ý nha, chủ nhân ~"Chẳng ngờ, đó là một cuộc giam cầm thực thụ. Đến khi hoàn toàn chìm đắm, anh mới bàng hoàng nhận ra Hứa Diễn kém mình 6 tuổi này còn có một "bạch nguyệt quang" thanh mai trúc mã. Trần Hạ tháo vòng cổ, chật vật nhảy cửa sổ trốn về nhà. Kẻ hoa tâm lần đầu biết khóc, biết uất ức, muốn đoạn tuyệt tất cả.Thế nhưng, anh cay đắng nhận ra mình đã bị thuần hóa thành chú cún dính người, rời xa hắn liền không sống nổi.Góc nhìn của Hứa Diễn:Hắn thận trọng từng bước, dùng sự chiếm hữu cực đoan để bủa vây: "Ca ca là của tôi, nhìn kẻ khác một cái cũng không được. Không nghe lời thì chậm rãi huấn luyện, huấn cho ngoan rồi, anh sẽ vĩnh viễn là của tôi."…
Tên truyện: Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước MiếngTác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích MiêuTình trạng: Hoàn thànhVăn án:【 như thế nào đưa ấm áp, chủ yếu chia làm ba bước, ôm một cái, cọ cọ, bế lên cao. 】Nguyễn Đường tin tưởng hướng dẫn của Hệ thống, cẩn thận làm theo, từng bước từng bước để vai phản diện cảm nhận được sự tươi đẹp, thuần thiện, ấm áp của thế giới này.Sau đó, cậu cho rằng hoàn thành nhiệm vụ là có thể thoát khỏi thế giới và trở về, nhưng mà lần nào cũng vậy, vai phản diện lại cứ rưng rưng nước mắt, ôm chặt cậu, bộ đáng đáng thương vô cùng.Sao có gì lạ lạ vậy nhỉ? Hay cậu làm sai đoạn nào rồi?Người nọ câu môi cười khẽ, đáy mắt xẹt qua một mảnh thâm trầm, hắn hôn hôn chóp mũi Nguyễn Đường, giọng điệu thân mật, "Đường Đường, em trốn không thoát đâu.""Cho nên, ngoan một chút, được sao?"Tiểu bánh ngọt mềm mại thụ x thâm trầm băng lãnh vai ác công1v1 song khiết, công đều là cùng cá nhânngọt ngọt ngọt, ngọt đến răng đau, thụ sẽ bồi công cùng nhau đầu bạc đến lão thẳng đến chết đi đáttiểu bạch văn, không có gì hành văn, chính là vì khái đường.3 quyển đầu do Nguyệt ảnh edit mới quyển sau tui edit nhaTruyện được edit chỉ để đọc cho thuận tiện, tôi sẽ cố gắng edit tiếp cho full bộ này, bộ này dài lắm lun ấy.…
Mai Bích Vĩ là người có cuộc đời tăm tối,cô đơn,lạnh lẽo nhưng rồi một ngày định mệnh đã cho cô gặp nam chính đời cô Cố Thẩm Văn và cùng chính là ánh sáng nơi tăm tối của tâm hồn cô.…