"Đến khi nào Ngươi chuộc được Ta bằng chính tiền Ngươi kiếm được, đến khi đó Ta sẽ để Ngươi nuôi Ta""Được! Nàng chờ Ta!"Trần đời này, nào ai ngờ được một kẻ khiến người ta nghe danh đã khiếp sợ ba phần, chuyên thu trái đòi nợ, lấy mạng người không chớp mắt, lại có ngày lẽo đẽo theo sau nài nỉ Nàng chỉ vì Nàng không cho ngủ cùng?…
Người chính là hoa sen màu tím.Khi nhắc đến hoa Sen , Chính là nhắc đến Chân Thiện Mỹ, là nhắc đến một ý chí kiên cường vượt quan mọi nghịch cảnh để ngẩng đầu vươn lên . Hiên Ngang ngạo nghễ không chỉ dâng cho đời ý nghĩa tuyệt vời mà còn dâng lên mùi hương thơm mát mê đắm nhân sinh, từ củ thân lá hoa ... đều được con người trân quý. Liên Hoa ổ vào mùa Hạ, Hoa Sen tô điểm một vùng trời . Những cánh hoa Sen màu Trắng thoát khỏi sự e lệ lách mình qua những chiếc lá màu xanh mát vươn lên đón tia nắng mặt trời , khẽ mỉm cười nghe gió trêu đùa khanh khách. Những nàng Sen Hồng tôn nghiêm cao quý lặng lẽ dịu dàng mỹ lệ từ bi. Đặc Biệt Giang Gia Vân Mộng còn có cả hoa sen màu tím. Một loài Hoa Sen rất quý hiếm , bởi sự quý hiếm ấy nó tạo lên sự đơn độc cùng với sự huyền bí quấn hút... Giống như hắn Vân Mộng Giang Thị Giang Tông Chủ…
Trong thế giới thượng lưu đầy thâu tóm và thủ đoạn, có một cái tên khiến người ta vừa kính nể vừa e dè: Phan Lê Ái Phương - nữ tổng tài trẻ tuổi nhất tập đoàn AP Group, kẻ nắm trong tay chuỗi khách sạn và khu nghỉ dưỡng trải dài khắp Đông Nam Á. Ở nơi tiền tài và vị thế lên ngôi, Phương bước đi bằng sự tự tin đến mức hoang dại. Không ai dám gọi thẳng tên cô, trừ khi muốn đối diện với một cơn bão lạnh lùng, sắc bén không kịp trở tay.Thế rồi Bùi Lan Hương xuất hiện - một kiến trúc sư trẻ tự do, nóng bỏng và kiêu hãnh, mang trong mình vẻ đẹp vừa thách thức vừa khiến người ta mất ngủ. Hương không thuộc về thế giới của những kẻ thượng lưu giả tạo. Nàng sống bằng đam mê, bằng những bản vẽ táo bạo, và bằng một trái tim chưa từng chịu cúi đầu.Lần đầu gặp gỡ, Phương nhìn Hương bằng ánh mắt của kẻ đi săn đã tìm thấy con mồi xứng tầm. Không vòng vo, không ngọt nhạt, chỉ có một câu ngắn gọn buông ra giữa buổi tiệc xa hoa:"Tôi không thích những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát. Nhưng em - em chính là ngoại lệ."Hương bật cười, ánh mắt sắc lẻm:"Vậy sao? Tiếc là tôi không thích những kẻ tưởng mình có thể kiểm soát tất cả."Một lời từ chối lạnh tanh không làm Phương lùi bước. Trái lại, nó chỉ khiến kẻ điên ấy càng muốn chiếm lấy, càng muốn giam cầm, càng muốn nhìn thấy Hương phải thừa nhận rằng - nàng thuộc về cô.Nhưng Bùi Lan Hương không phải là kẻ dễ khuất phục.Khi trò chơi săn đuổi bắt đầu, cả hai đều nghĩ mình là thợ săn. Cho đến khi những bí mật gia tộc, những toan tính thương trườ…
[LƯU Ý: ĐỌC KĨ TAG TRƯỚC KHI ĐỌC!!!]Sự si mê của Tiêu Hàn dành cho Hoàng Minh từ lâu đã vượt xa thứ tình cảm đơn phương thông thường trong mắt người ngoài. Đó không phải là yêu, mà là khát vọng chiếm hữu và hủy diệt đến mức cuồng loạn của một nghệ sĩ đỉnh cao đối với "chất liệu sáng tác" hoàn mỹ nhất mà mình đã nhắm trúng.Kỳ nghỉ hè chính là khởi đầu cho cuộc "sáng tạo nghệ thuật" hoành tráng này. Hoàng Minh - ngôi sao của đội tuyển trường vốn đang vung vẩy giọt mồ hôi dưới ánh mặt trời - sau một làn sương hóa học đặc chế, đã ngã xuống từ sân bóng vạn người mê, biến thành tù nhân cô độc không lối thoát trong "phòng làm việc" dưới lòng đất của Tiêu Hàn.Mục tiêu của Tiêu Hàn vừa rõ ràng vừa điên rồ: Hắn muốn tự tay cải tạo cơ thể cường tráng, tràn đầy sức sống này thành một thứ công cụ tình dục hình người tối thượng - một kẻ hoàn toàn mất đi tôn nghiêm, tồn tại chỉ để bài tiết và thỏa mãn dục vọng. Từ việc cưỡng ép khẩu giao ban đầu, đến sự khai phá dã man nơi hậu đình, và rồi là việc chặt đứt tứ chi một cách vô tình... "Nhân cách" của Hoàng Minh bị bóc tách từng lớp một, cơ thể dần bị thay thế bởi những món phụ kiện lạnh lẽo, mang đầy công năng kỳ dị.Cuộc nghệ thuật biến dị này không chỉ có một người thưởng thức. Nơi vực sâu của dark web, "tác phẩm" của Tiêu Hàn đang triển khai một cuộc thi đấu với một thiên tài cải tạo khác. Và điểm đến cuối cùng của tác phẩm chính là một buổi phát sóng trực tiếp "xử tử sắc dục" hướng về những góc tối trên toàn thế…
' à ơi hoa bay lên trời, cây chi ở lại? à ơi, hoa cải lên trời rau răm ở lại chịu lời đắng cay...'à ơi phương đi lấy chồng, hương vẫn một mình à ơi táo rụng sân đình, thương phương một mình..một mình nhớ hương !…
Câu chuyện này được chuyển thể từ "Thư ký Lâm sao thế ?" của tác giả 2 Ám Bạch, dịch và chỉnh sửa bởi Jane (Wattpad: pinkeujane), đăng tại Truyenfull.vn. Mong mọi người ủng hộ tác giả và editor của bộ truyện gốc.Chuyển ver chưa có sự đồng ý của Jane (vì không có phương thức liên lạc). Nếu editor Jane không đồng ý chuyển ver, tôi xin phép gỡ truyện xuống.…
Câu chuyện này được thay đổi từ "[Ogenus x Pháp Kiều] Down town /seks/" của tác giả Lluvia_J.Remake đã có sự đồng ý của tác giả."Khi ánh đèn mờ ảo chớp tắt, tôi và em, ta đan hương."…